Hạ Văn Tài là nam nhân nên ở tại ngoại viện, sáng ra mới nghe hạ nhân kể về chuyện xôn xao tối qua ở Tây Viện.
Hạ Văn Tài kinh ngạc, không hiểu cô mẫu định làm gì. Nếu bà ta xảy ra chuyện gì, chẳng phải cây tiền của nhà hắn ta cũng mất luôn sao?
Hắn vội vã không ăn sáng, lập tức đi đến viện của Hạ di nương.
“Cô mẫu, người thật sự định làm chuyện dại dột sao?”
Hạ thị cho lui tả hữu, đợi trong phòng không còn ai, bà ngồi thẳng người dậy, nét yếu đuối trước đó biến mất.
“Hừ! Ta không giả vờ như vậy thì làm sao khiến lão gia mềm lòng?” Hạ thị liếc mắt nhìn cháu trai, đáp vẻ đầy toan tính.
Hạ Văn Tài thở phào nhẹ nhõm, nói ngay: “Con đã biết ngay là cô mẫu chỉ giả vờ. Nhưng mà, con đã đến đây rồi, khi nào người mới đưa bạc cho con?”
Mặt Hạ thị sa sầm lại, đáp: “Mấy ngày trước ta vừa đưa cho cha con mấy trăm ngàn lượng rồi, còn bạc đâu mà lấy nữa?”
Hạ Văn Tài không hài lòng, đảo mắt nhìn quanh phòng nói: “Cô mẫu, những đồ vật quý giá trong phòng người chắc chắn đáng giá không ít.”
“Đừng có mà nhòm ngó đồ của ta! Mấy món lớn như vậy mà con vác ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến người khác nghi ngờ hay sao?”
Hạ Văn Tài nghĩ ngợi một lát, thấy cô mẫu nói cũng phải, mang đồ ra khỏi phủ lúc này quả thực chẳng dễ dàng.
“Cô mẫu, vậy người nói xem phải làm sao? Nếu không có bạc, chẳng phải bọn họ sẽ báo quan bắt cha con sao?”
Hạ thị cười lạnh một tiếng: “Cha con mua bao nhiêu đất đai, nhà cửa, nghĩ ta không biết chắc?”
Hạ Văn Tài giật mình, cảm thấy khó chịu, mấy thứ đó về sau vốn là của hắn ta sao lại để người khác nhúng tay vào được.
“Cha con đã nói rồi, nếu cô mẫu không chịu đưa bạc, ông ấy sẽ đi tìm cô phụ, nói gì trước mặt cô phụ thì cô mẫu tự biết đấy!”
Hạ thị giận dữ đập tay lên bàn. “Ông ta dám sao?!”
Hạ Văn Tài chậm rãi đáp: “Cha con sắp ngồi tù rồi, chẳng còn gì để sợ. Số bạc đó phần lớn là đã đưa cho cô mẫu, sao cô mẫu có thể không lo cho cha con?”
Cơn giận của Hạ thị dâng lên đến tái mặt, nếu không vì hắn ta nắm được điểm yếu, bà ta đã không muốn dính dáng đến anh em nhà này.
Đúng là một lũ tham lam! Nếu không vì bà ta sắp xếp cho hắn ta đến Tụ Tiên Lâu, hắn ta có tiền mà mua đất, mua nhà sao? Nếu hắn ta không vụng về đến vậy, thì cũng chẳng bị Tô Ly phát hiện ra sơ hở! Giờ lại còn dám dùng chính chuyện đó để uy hiếp bà ta hết lần này đến lần khác!
Trong lòng hận đến sôi gan, bà ta biết mình phải nghĩ ra cách để cắt đứt quan hệ này mãi mãi.
Thấy sắc mặt Hạ thị không tốt, Hạ Văn Tài bèn thận trọng nói: “Cô mẫu, chúng ta là một nhà, con lại là cháu ruột của người, người không có con trai, tài sản chẳng để lại cho con thì để cho ai? Biểu muội mang họ Tô, sớm muộn gì cũng gả đi, để lại cho nàng chẳng phải là tiện nghi cho kẻ ngoài sao?”
Hạ thị nhìn cháu trai với ánh mắt lạnh lẽo, suýt nữa không kìm được mà trách mắng hắn ta. Nhưng nghĩ đến kế hoạch sắp tới, bà ta cố gắng bình tĩnh.
Hạ thị mỉm cười, nói: “Văn Tài, con nói phải, chúng ta là người một nhà, cùng vinh cùng tổn. Con phải hiểu đạo lý này, đúng không? Bạc lát nữa ta sẽ đưa, con khuyên cha con chớ có manh động. Dù gì ông ấy cũng là anh trai ta, ta nhất định sẽ giúp.”
Nghe xong, Hạ Văn Tài vui mừng, nịnh nọt: “Con biết mà, cô mẫu luôn nghĩ cho nhà họ Hạ. Người yên tâm, con sẽ hiếu kính người suốt đời! Cô mẫu, mau đưa bạc cho con đi, cha đang đợi gấp.”
Hạ thị mỉm cười: “Đừng vội, đây là số bạc ta dành để lo hậu sự, đến của hồi môn của biểu muội cũng đã dùng hết rồi. Nếu cha con còn cần tiền, thì e rằng ta thật sự không thể xoay xở được thêm nữa. Con nghĩ ta nên làm sao đây?”
Hạ Văn Tài bối rối, ấp úng đáp: “Chuyện này…”
Hạ thị liền gợi ý: “Con đã để tâm lời cô mẫu dặn hôm qua chưa?”
Hạ Văn Tài tức tối nói: “Cô mẫu, người nhắc đến Tô Ly làm gì! Nàng ta vừa không có nhan sắc, lại chẳng dịu dàng, con không thích chút nào!”
Hạ thị nhìn vẻ mặt đầy chán ghét của hắn ta trong lòng cười lạnh. Dù Tô Ly đã bị hủy dung, nhưng với xuất thân cao quý của nàng, bà ta tin rằng Tô Ly hoàn toàn xứng đáng với đứa cháu trai phóng túng này.
Tuy khinh thường Hạ Văn Tài, nhưng bà ta vẫn kiên nhẫn nói: “Văn Tài, con muốn tiêu xài không lo hết bạc, vậy thì hãy cưới Tô Ly. Con nghĩ mà xem, Tô phu nhân chỉ có một mình nàng là con gái, cửa hàng và tài sản đều sẽ về tay nàng. Chưa kể Tô Ly là đích nữ phủ Thượng thư, lại là cháu ngoại của Vệ Quốc Công, lấy nàng về thì lợi ích biết bao nhiêu, chẳng lẽ còn cần cô mẫu phải nói rõ nữa?”
“Nhưng cô mẫu, bên cạnh Tô Ly có mấy nha hoàn lúc nào cũng kè kè, con căn bản không thể tiếp cận được.”
Hạ thị mỉm cười nói: “Chuyện đó có gì khó? Lần đi Hộ Quốc Tự sắp tới là cơ hội tốt nhất, chỉ cần làm theo lời cô mẫu sắp xếp, đảm bảo con sẽ thành công.”
Hạ Văn Tài hớn hở gật đầu: “Con xin nghe theo cô mẫu phân phó.”
Hai canh giờ sau, Hạ Văn Tài nhận số ngân phiếu từ Hạ thị rồi phấn khởi rời khỏi Tô phủ.
Ngay khi hắn ta vừa bước chân ra khỏi cửa, Tô Ly lập tức nhận được tin.
Tô Ly gọi Tư Cầm đến và nói: “Đi báo với Lâm bá, hành động theo kế hoạch.”
Tư Cầm gật đầu rồi nhanh chóng rời đi.
*
Hạ Văn Tài vừa đi trên phố vừa nhìn dòng người tấp nập, cảm thấy phấn khích khi mang theo số tiền lớn. Thỉnh thoảng hắn ta lại đưa tay sờ vào ngực để chắc chắn ngân phiếu vẫn ở đó.
“Ô! Hạ huynh đệ, đi đi, chơi vài ván nào!” Một giọng nói cất lên, và một cánh tay khoác vai hắn.
Nhận ra người vừa gọi mình là Lão Lục, Hạ Văn Tài giãn cơ mặt, vẻ căng thẳng vừa rồi tan biến. Hắn cười lớn: “Lão Lục, hôm nay không chơi đâu, ta có việc gấp.”
Lão Lục khích: “Có việc gì mà quan trọng thế? Chơi vài ván cũng đâu mất nhiều thời gian. Hôm trước ngươi thua te tua, hôm nay biết đâu đổi vận, đi đi mà.”
Nghe thấy tiếng hò hét và tiếng xúc xắc lắc lên từ sòng bạc gần đó, tay Hạ Văn Tài như ngứa ngáy muốn vào. Nhưng nghĩ đến số ngân phiếu trong ngực, hắn ta cố từ chối: “Thôi, ngày mai ta chơi với ngươi, hôm nay thật sự có việc.”
“Chỉ vài ván thôi! Xem kìa, Lão Tam hôm nay thắng lớn, tay hắn bình thường kém thế mà hôm nay còn ăn được bao nhiêu. Được mà, hôm nay vận may chắc chắn đến với ngươi!”
Nhìn thấy Lão Tam ngồi gần đó, mặt đỏ bừng hứng khởi với đống tiền trước mặt, Hạ Văn Tài càng khó kiềm chế, cuối cùng hắn ta đáp: “Được, chỉ vài ván thôi nhé!”
“Được rồi, hôm nay đổi vận, thử xem sao!”
Nghe lời Lão Lục, Hạ Văn Tài lấy một ít bạc ra đặt cược. Không ngờ hắn ta liên tiếp thắng liền mấy ván, số tiền trước mặt tăng lên đáng kể, khiến hắn ta quên luôn dự định chỉ chơi vài ván ban đầu.
Lão Lục ở bên cạnh cười khích lệ: “Tay hôm nay của ngươi tốt thật, đánh lớn đi, thắng lớn thì về trình cha ngươi, cho ông ấy nhìn ngươi với ánh mắt khác.”
Đã say men chiến thắng, Hạ Văn Tài hăng hái hô lớn: “Được! Đặt hết!”
Với quyết tâm thắng lớn để chứng minh bản thân, hắn ta lao vào trò chơi, tự nhủ hôm nay mình sẽ thắng lớn, về nhà mang theo tài sản rực rỡ cho cha xem!
“Hahaha! Lại thắng rồi! Ta lại thắng rồi!”
Lão Lục cũng vui mừng nói: “Thật là lợi hại! Hôm nay tài vận của ngươi tới rồi, đừng bỏ lỡ cơ hội!”
“Hahaha! Tiếp tục!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)