Vương Tuyết Kiều đưa ống khói về nhà, bỏ lại một câu “Con đi làm thêm đây” rồi vội vàng rời đi.
"Làm việc cẩn thận một chút, đừng hấp tấp làm phiền người ta." Vương Kiến Quốc dặn dò.
Theo ông, con gái mình từ nhỏ đã không phải chịu khổ lại mới đi làm được mấy ngày, làm thêm chắc chắn là những công việc lặt vặt như xê dịch đồ đạc, sắp xếp tài liệu. Những công việc này nếu có sai sót lớn thì cũng chỉ là làm đổ cốc nước, làm ướt tài liệu và nhòe chữ.
Đến đồn công an, chỉ có bốn người trực đang đánh bài.
Thấy Vương Tuyết Kiều đến, Hà Lập còn đùa: "Đến báo án à? Tự viết lời khai nhé~"
"Không phải... Mọi người có thấy đội trưởng Phương không?"
"Không."
Vương Tuyết Kiều gãi đầu. Vậy là đến cục để nói chuyện? Chắc chỉ là nói đùa thôi. Với thân phận của cô làm gì có tư cách đến cục cảnh sát thành phố.
"Bảo cô ấy đến phòng họp tầng ba của cục ngay! Mọi người đang đợi cô ấy, chuyện gì thế này!"
"Vâng vâng... Cô ấy đã đi rồi ạ."
Cúp điện thoại, thấy Vương Tuyết Kiều không đi ra cửa mà đi về phía bức tường, Hà Lập giục: "Còn ngẩn ra đấy làm gì, đi nhanh đi, đội trưởng Phương nóng tính lắm đấy!"
"Tôi phải xem cục ở đâu đã..." Vương Tuyết Kiều ngước nhìn tấm bản đồ thành phố dán trên tường.
Mới xuyên không được mấy ngày! Mở mắt ra là đi làm, đến nay cô còn chưa kịp đi hết khu vực quản lý của đồn. Bây giờ lại không có định vị điện tử. Cô chỉ biết địa chỉ liên lạc của cục chứ làm sao biết đi cụ thể thế nào.
"Ôi giời ơi, đúng là, để tôi đưa cô đi." Hà Lập đứng dậy.
"Không cần, không cần, tôi tìm thấy rồi." Vương Tuyết Kiều tìm thấy cục cảnh sát thành phố trên bản đồ, nhanh chóng lên kế hoạch lộ trình trong đầu rồi chạy về nhà.
Vừa vào cửa đã hỏi: "Mô-tơ lắp xong chưa ạ?"
"Xong rồi! Vừa mới đạp một vòng..." Vương Kiến Quốc vừa dứt lời, Vương Tuyết Kiều đã vội vàng nói: "Đưa chìa khóa cho con, con phải đi họp ở cục."
Vương Kiến Quốc vừa đưa chìa khóa cho cô vừa lẩm bẩm: "Chuyện gì mà ghê gớm thế, con cũng được đến cục rồi cơ à?"
Vương Tuyết Kiều không kịp nói gì, phóng ra ngoài như một cơn gió. Trịnh Nguyệt Trân nhìn bóng lưng vội vã của con gái, vô cùng hài lòng, liếc mắt trách chồng: "Đến cục thì sao? Kiều Kiều nhà mình từ nhỏ đã thông minh, chuyện gì mà chẳng giải quyết được..."
Chưa dứt lời, dưới hành lang lại vọng lên tiếng gọi của Vương Tuyết Kiều: "Bố!!! Xe này khởi động kiểu gì vậy?!"
Vương Tuyết Kiều phóng xe như bay đến cục cảnh sát. Đến cổng cô còn không thèm xuống xe, lao thẳng vào bị ông bảo vệ đang trực chặn lại: "Này, xuống xe, xuống xe! Cô là ai? Tìm ai?"
"Cháu đến họp, sắp muộn rồi!" Vương Tuyết Kiều giơ tay chỉ lên tầng ba.
"Ồ, họp à. Vậy thì điền vào phiếu khách, viết rõ tìm ai. Sao lại tự tiện xông vào thế!" Ông bảo vệ lấy ra một tờ giấy bắt cô điền.
Trên tờ giấy yêu cầu ghi rõ tìm ai, ở phòng ban nào.
Vương Tuyết Kiều chỉ biết anh ta tên đội trưởng Lưu, cô suy luận một chút, ghi là đội trưởng Lưu của đội cảnh sát hình sự.
"Ngay cả tên đầy đủ cũng không biết?" Ông bảo vệ nghi ngờ nhìn cô, cứ như cô là tội phạm đang cố lẻn vào cục để ám sát.
"Cháu là Vương Tuyết Kiều, cảnh sát hộ khẩu của đồn công an Thiên Kim. Cháu là người mới, thực sự không rõ chuyện của cục. Nếu ông không tin, ông có thể gọi điện hỏi, cháu là người tốt mà!"
Ông bảo vệ gọi điện thoại rồi mới cho Vương Tuyết Kiều vào. Lúc cô đi ông ấy còn tỏ vẻ bất mãn: "Vào cổng phải xuống xe! Có hiểu quy tắc không!"
"Cháu xin lỗi, xin lỗi..." Vương Tuyết Kiều liên tục xin lỗi, đạp chân chống xe, định lên xe.
Đột nhiên bên tai cô nghe thấy tiếng "đinh". Vương Tuyết Kiều cúi xuống nhìn, đúng là càng bận càng hỏng, chân chống xe bị tuột ra.
"A!!!" Vương Tuyết Kiều kêu lên một tiếng thảm thiết.
Ông bảo vệ đã quay vào phòng, nghe thấy tiếng kêu lại đi ra, nhìn thấy cô đang lúng túng cố gắng lắp chân chống xe bằng tay không, ông ta không chịu nổi nữa: "Cô mau đi họp đi, xe cứ để đây."
Vương Tuyết Kiều cũng không kịp nói gì, dựng xe vào tường rồi chạy như điên vào tòa nhà.
Vừa bước vào phòng họp cô đã thấy Tôn Viện Triều và Phương Giang. Phương Giang thấy cô liền gầm lên: "Cô về nhà ngủ à?"
"Không phải, tôi tưởng là đến đồn, không có ai..."
"Ai bảo cô đến đồn? Bảo đến cục, không nghe thấy à!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

