Hoặc mang tiền về, hoặc mang thịt về. Anh ta lại bán rẻ mạt cả thịt đi thì tính sao đây.
"Sớm xong rồi, còn đợi cậu."
Cảnh sát lão làng trong đồn đã hỏi rõ mọi chuyện.
Bỏ qua những lời kêu oan, nói mình là lần đầu tiên... những chiêu trò giả chết thông thường, người phụ nữ đội mũ len thừa nhận đã dùng 200 tệ để mua 2000 tệ tiền giả từ người khác.
Phương Giang, người phụ trách thẩm vấn bà ta nói: "Người bán tiền giả bảo bà ta đến nông thôn mà dùng, người dân ở đó khả năng nhận biết kém hơn. Bà ta nói bà ta thấy nông dân kiếm tiền không dễ, không nỡ còn thương nhân thì kiếm tiền nhanh, nhận phải một, hai tờ cũng không đến mức trắng tay, thế nên bà ta đã chọn chợ lớn."
Vương Tuyết Kiều: "Có lương tâm, nhưng không nhiều."
Vì phía sau có thể liên quan đến một băng nhóm làm tiền giả, Đỗ Chí Cương đã báo cáo vụ án này lên cục cảnh sát thành phố. Sắp đến Tết, nhu cầu mua sắm của người dân tăng cao chưa từng thấy. Cục cảnh sát thành phố rất coi trọng vụ việc này, sẽ tổ chức cuộc họp để thảo luận, sớm dẹp bỏ mối đe dọa tiềm ẩn trước khi mùa mua sắm cao điểm thực sự đến.
Đồn công an Thiên Kim tạm thời không có việc gì. Hoạt động trinh sát mật ở chợ lớn kết thúc, Vương Tuyết Kiều trở lại công việc bình thường của một cảnh sát hộ khẩu. Hiện tại mối lo duy nhất của cô là đồn vẫn chưa có máy tính, sớm muộn gì cũng phải dùng.
Đến lúc đó hàng chục nghìn hồ sơ trong khu vực, tất cả các tập hồ sơ cần lưu giữ đều phải được nhập vào máy tính. Ai sẽ làm công việc này?! Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là mình, người có máy tính ở nhà và đã thành thạo cách gõ.
Vương Tuyết Kiều đang suy nghĩ cách để đồn có được một chiếc máy tính càng sớm càng tốt, dù không có chức năng gì cũng được, ít nhất cũng để cô có thể nhập trước một phần dữ liệu.
Dù sau này phải nhập vào hệ thống chuyên dụng nhưng ít nhất công việc sao chép và dán này, các đồng chí lớn tuổi cũng có thể học được ngay, mọi người có thể cùng làm.
Thời gian vui vẻ nhất mỗi ngày là lúc tan sở. Thời gian vui vẻ nhất mỗi tuần là lúc tan sở vào cuối tuần.
Tan sở thứ Bảy, Vương Tuyết Kiều chuẩn bị về, Hứa Vịnh bí ẩn tìm đến cô: “Ngày mai cô rảnh không?”
Vương Tuyết Kiều: "Anh nói muốn làm gì rồi tôi sẽ quyết định xem tôi có rảnh hay không."
"Trưa mai cô mang theo lọ kem nhau thai Phượng Hoàng ở nhà cô đi đến ngã tư đường Kiến Thiết với tôi được không?"
"Hả? Anh muốn lấy kem dưỡng đã dùng rồi để tặng cô ấy à?" Vương Tuyết Kiều không hiểu anh ta muốn làm gì.
"Không phải..." Hứa Vịnh bỗng nhiên ngượng ngùng, "Sáng tôi sẽ đi mua, trưa mang đến tặng cô ấy. Nếu cô ấy không chịu nhận thì cô có thể giúp tôi nói rằng đây là phúc lợi mà đồn phát, tôi không dùng đến nên mới tặng cho cô ấy. Nếu cô ấy không nhận, tôi giữ cũng không có ích, lãng phí."
Vương Tuyết Kiều nhìn khuôn mặt đỏ bừng của anh ta, "tặc tặc" hai tiếng: "Mùa xuân đến rồi. Được thôi."
Trưa hôm sau, hai người đến ngã tư. Họ thấy người trực là một cảnh sát giao thông nam. Nghe nói nữ cảnh sát giao thông tên Dương Tuyết Phong trực ca chiều, hai giờ mới đến. Hứa Vịnh quyết định đợi ở đây, còn Vương Tuyết Kiều thì định đi ăn chút gì đó ở KFC trước chợ lớn, đợi gần đến giờ thì quay lại.
Đi ngang qua cổng chợ lớn, cô ngó vào trong thấy quầy của "Mắt Lác" đông nghìn nghịt người, đông hơn hôm qua gấp mấy lần.
Vương Tuyết Kiều đang cảm thán việc anh ta làm ăn thật tốt thì bất ngờ thấy người làm của "Mắt Lác" từ xa chỉ vào cô: "Cô ấy ở kia!"
Một đám người như đàn zombie sổ lồng chạy như điên về phía cô.
Mọi người nói chen nhau: "Sao hôm nay không bán?"
"Có phải chuyển chỗ rồi không?"
"Hôm nay có làm nhiều hơn không, hôm qua tôi ăn xong còn muốn mua thêm một ít mang về mà các người đã biến đâu mất." ...
Vương Tuyết Kiều không tiết lộ thân phận của mình. Nhỡ sau này hình tượng này còn có ích thì sao. Cô bắt đầu diễn màn khóc lóc sướt mướt: "Ngày đầu tiên tôi đến, tôi đã nhận phải 600 tệ tiền giả, mất hết cả vốn. Ôi, chỗ này khắc tôi quá, không dám đến nữa."
Vụ truy đuổi hôm qua ở chợ lớn không ít người đã nghe nói nhưng không biết nhân vật chính là ai. Nghe cô nói vậy họ mới vỡ lẽ: "À, hóa ra là cô à!"
Mọi người đều là dân buôn bán. Nhận phải một tờ tiền giả thôi cũng đủ để hỏng cả ngày. Huống chi là 600 tệ.
"Ôi, bây giờ bọn chúng quá ngông cuồng rồi."
"Tôi nghe nói có hơn chục quầy cũng đã nhận phải."
"Chắc chắn không chỉ hơn chục đâu, chẳng qua là không muốn nói thôi. Không nói thì còn có cách tiêu ra ngoài, nói rồi thì bị tịch thu ngay, coi như tự nhận lỗ."
Có người vẫn không nản lòng hỏi tiếp: "Vậy bây giờ cô tính sao?"
"Chắc đi làm công nhân trước đã, ít nhất cũng kiếm lại chút vốn." Vương Tuyết Kiều nói với vẻ mặt buồn bã.
"Vậy chẳng phải tiếc cho tay nghề của cô sao?" Một anh lớn nói đầy tiếc nuối.
Hôm qua anh ta ăn một lần, nhớ mãi đến tận hôm nay. Sáng sớm anh ta đã thấp thỏm chờ Vương Tuyết Kiều ra quầy, còn định nhờ cô để dành cho vài hộp nhưng đợi mãi không thấy.
Nghe Vương Tuyết Kiều nói mất hết vốn, phải vào nhà máy làm công, anh ta lập tức quyết định: "Thế này nhé, tôi đầu tư vốn, cô có kỹ thuật. Tiền kiếm được chúng ta chia đôi, thế nào?"
Những người khác liên tục tán thành, thậm chí còn có người muốn tham gia cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

