Sáu người ăn chung một bát quả thật là quá ít. Có người liếm môi đầy vẻ thèm thuồng quay sang hỏi Vương Tuyết Kiều: "Cho thêm một suất thập cẩm nữa, không lấy cơm, có giảm giá không?"
"Chúng tôi bán theo suất, không bán lẻ." Vương Tuyết Kiều dứt khoát từ chối.
Mấy vị khách cằn nhằn: "Làm ăn gì mà kỳ vậy."
"Đúng thế, cô chỉ có một nồi thịt đó thôi, chúng tôi không mua thì cũng có người khác mua."
Người muốn làm ăn thì chắc chắn sẽ nhượng bộ. Nhưng Vương Tuyết Kiều còn muốn để dành thịt mang về chia cho mọi người, sao có thể để họ ăn hết được chứ, ăn không nổi mới tốt! Cô kiên quyết không lùi bước!
Các thực khách lầm bầm phàn nàn Vương Tuyết Kiều không biết làm ăn, không biết linh hoạt. Nhưng mùi thơm bay ra từ thùng giữ nhiệt lại như một cô gái yếu đuối đáng thương đang cầu xin họ giúp đỡ.
Thôi vậy, làm sao có thể vì ông chủ không biết điều mà giận lây sang miếng thịt vô tội được?
Anh ta đành phải nhượng bộ: "Được rồi, được rồi, cho một suất nữa." Trước khi đi họ còn mua thêm vài suất mang về.
Vương Tuyết Kiều buồn bã nhìn "món thịt" của mình bị người ta xách đi, cuối cùng cũng nhớ ra một chuyện quan trọng: "Anh Hứa, trước đây... tiền kiếm được thì về tay ai?"
"Nghe nói nếu lỗ thì đồn trưởng Đỗ bù, còn nếu lãi thì tự lấy. Nhưng... mấy lần tôi tham gia đều lỗ, làm ăn tốt quá thì không hay."
"Ồ..." Vương Tuyết Kiều như hiểu ra. Làm ăn quá phát đạt thì lấy đâu ra thời gian mà theo dõi nghi phạm nữa.
"Hay là chúng ta tăng giá lên 30 tệ?"
Phản ứng đầu tiên của Hứa Vịnh là: "Cô điên à?"
Nghĩ lại, đằng nào cũng không muốn bán, anh ta lập tức đồng ý: "Tôi thấy được đấy."
Để chắc chắn hơn, Vương Tuyết Kiều đề nghị: "Hay là chúng ta cho họ mượn cả bàn ghế luôn, người ta thấy chúng ta không có chỗ ngồi thì sẽ không đến nữa."
Hai người nhất trí, đầy mong đợi, cứ như đã nhìn thấy cảnh họ mang bốn phần năm thùng thịt kho còn lại về đồn công an chia nhau ăn ngon lành.
Việc làm ăn ở quầy "Mắt Lác" quá tốt. Có người cầm hộp cơm do dự hỏi Vương Tuyết Kiều: "Ngồi ở đây được không?"
"Được, được, cứ ngồi thoải mái!" Vương Tuyết Kiều rất nhiệt tình.
Các thực khách cứ nghĩ Vương Tuyết Kiều và "Mắt Lác" chung một quầy nên cứ thế ngồi xuống.
Hứa Vịnh đêm qua luyện xe ba bánh, sáng nay lại dậy sớm, chỉ ăn ba cái quẩy và một quả trứng luộc. Bây giờ anh ta cũng đói không chịu nổi.
"Tôi ăn trước đây." Anh ta tự chần vài cọng rau rồi múc một bát đầy.
Cắn miếng đầu tiên, Hứa Vịnh cuối cùng cũng hiểu tại sao sáu người kia dù chê đắt nhưng vẫn ăn, ăn xong còn mua thêm, mua thêm rồi lại mang về.
Ngon quá!
Dù ở nhà hay ở căng-tin, làm gì có ai hầm thịt heo mềm nhừ như thế. Cứ tạm tạm là được rồi, ga có phải miễn phí đâu!
Hứa Vịnh ăn uống say sưa, vẻ mặt cực kỳ phong phú, Vương Tuyết Kiều nhìn thấy mà buồn cười. Tiếc là anh ta sinh ra sớm quá, nếu làm “food blogger” chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo dõi.
Những người làm kinh doanh ăn uống bình thường ai mà chẳng ăn trước hoặc đợi qua giờ cao điểm mới ăn, làm gì có ai đang giờ cao điểm mà ăn ngấu nghiến như vậy.
Các thực khách đang đợi "Mắt Lác" lấy thức ăn nhìn Hứa Vịnh ăn uống cũng thấy buồn cười. Có người không kìm được lên tiếng: "Món ăn của các hai người sắp bị cậu ăn hết rồi đấy."
"Nhịn không được! Thơm quá!" Hứa Vịnh lẩm bẩm trong miệng.
"Ngon đến thế à? Bao nhiêu tiền một suất vậy?"
Vương Tuyết Kiều đáp: "30 tệ một suất."
"!!!" Các thực khách kinh ngạc, "Thịt của hai người làm bằng vàng à!"
Giá thịt heo bình thường chỉ 3 tệ một cân, phần ngon nhất cũng 7 tệ. Giò heo sống 2,5 tệ. Cho dù gia vị, củi lửa tính gấp đôi, chi phí là 5 tệ. Ngành kinh doanh ăn uống lợi nhuận cao, tính lãi gấp đôi thì bán 10 tệ là vừa rồi. Một nhà hàng có trang trí đẹp cũng chỉ bán 20 tệ.
Hầu hết những người đi làm 5, 6 năm ở thành phố này lương tháng cũng chỉ hơn 200 tệ.
Một suất thịt kho 30 tệ?!!! Hai người muốn lên trời à!
Nói thì nói vậy nhưng vẫn có nhiều người tò mò đến ăn thử. Lương cố định thì ít nhưng các ông chủ ở chợ lớn này lại có tiền mặt để thỏa mãn sự tò mò của mình: "Cho một suất."
"Mẹ kiếp, ngon thật!"
"Ngon thì ngon thật, nếu bán 15 tệ, tôi có thể mua thêm vài lần. 30 tệ thì đắt quá."
Vương Tuyết Kiều cười tươi giới thiệu cô đã thức suốt đêm canh lửa như thế nào rồi để bái sư học công thức đã tốn 30.000 tệ ra sao...
Các thực khách liên tục lắc đầu: "Thế thì cũng đắt quá."
"Này cô em, sao không tính cả tiền của hồi môn vào nữa đi?"
"Làm ăn không phải làm như thế đâu."
"Làm như cô thì chỉ bán được cho chúng tôi một lần thôi."
Vương Tuyết Kiều và Hứa Vịnh nhìn nhau, thế thì tốt quá! Đừng đến nữa, đừng đến nữa!
Nói vậy thôi nhưng vẫn có khá nhiều người đến ăn thử. Quầy hàng nhỏ luôn có ba, bốn, năm, sáu người vây quanh.
Lúc này chồng Lỗ Ái Mai đã đến. Anh ta cẩn thận quan sát các quầy hàng xung quanh, phát hiện quầy bán cơm hộp của "Mắt Lác" và quầy của Vương Tuyết Kiều là đông khách nhất.
"Mắt Lác" đã bán hàng rong nhiều năm, rất cẩn thận. Quầy của anh ta có ba người, một người chuyên thu tiền, hai người chuyên lấy thức ăn.
Có người chuyên quản lý tiền thì việc tiêu tờ tiền giả đó không hề dễ dàng.
Còn nhìn sang quầy của Vương Tuyết Kiều, Hứa Vịnh đang cúi đầu chuyên tâm ăn cơm, vẻ mặt say sưa như thể anh ta là người quảng cáo sống. Thu tiền, trả tiền, thái thịt, đựng thức ăn, đều do một mình Vương Tuyết Kiều làm.
Chính là cô rồi! Chồng Lỗ Ái Mai đã quyết định, anh ta đi về phía Vương Tuyết Kiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
