"Cái chân vừa bước ra của anh lại thu về: "Được."
Khương Tú nhìn Chu Bắc đóng cửa lại, thổi tắt ngọn đèn dầu, căn phòng tức thì chìm vào bóng tối đen kịt giơ tay chẳng thấy năm ngón.
Thính giác của cô trở nên nhạy bén, nghe thấy tiếng bước chân Chu Bắc vòng từ đuôi giường sang phía bên kia.
Ván giường bỗng "kẽo kẹt" một tiếng.
Trong đêm tối, Khương Tú cảm nhận được hơi thở đàn ông đầy sức ép phả thẳng vào mặt. Khương Tú vừa nãy còn rất bình tĩnh, lúc này bắt đầu căng thẳng.
Cô lại khe khẽ nhích ra mép giường, bên tai vọng đến giọng nói trầm ấm từ tính của Chu Bắc: "Đừng nhích nữa, nhích thêm là ngã xuống đấy."
Khương Tú: ......
Cô chống chế giải thích: "Tôi muốn chừa cho anh thêm chỗ."
Chu Bắc: "Không cần đâu, anh nằm chừng này là đủ rồi."
Đi thi hành nhiệm vụ bên ngoài, mùa đông nằm mai phục dưới tuyết cả mười ngày nửa tháng là chuyện thường. Căn nhà dột mưa với nửa tấm ván giường thế này đã là quá tốt rồi.
Khương Tú nằm thẳng đơ, vì quá sát mép ngoài nên cánh tay phải phải giơ lơ lửng giữa không trung.
Cái giường vốn đã chẳng lớn, giờ hai người chen chúc với nhau, Khương Tú đắp chăn mà vẫn cảm nhận được hơi nóng từ người Chu Bắc truyền sang, hệt như một cái lò lửa, đem đặt vào mùa đông thì ít nhất cũng là bảo bối sưởi ấm thần kỳ.
Cô ngước nhìn mái nhà đen kịt, chợt nghĩ ra mấy từ rất hợp với tình cảnh của cô và Chu Bắc lúc này.
Đêm đen gió lớn, mưa to bão táp, trai đơn gái chiếc, củi khô gặp lửa.
——Nghe chừng rất hợp để làm nhiệm vụ, sinh con.
Mưa mỗi lúc một to, chẳng có dấu hiệu nào sẽ tạnh.
Khương Tú thiếp đi trong lúc nghĩ ngợi lan man, Chu Bắc mãi đến khi nghe bên cạnh vọng sang tiếng thở đều đều dài dài, những bắp cơ căng cứng khắp người mới dần buông lỏng.
Anh trở mình, chống khuỷu tay nâng nửa thân trên dậy, tay còn lại nắm lấy cánh tay phải của Khương Tú, nhẹ nhàng nhích cô vào trong một chút. Lúc rút tay về, anh cúi đầu nhìn Khương Tú đang ngủ say sưa.
Chu Bắc tự cho là mình nhìn người chưa bao giờ nhìn lầm, thế mà lại vấp phải cú ngã đau ở Khương Tú.
Lần đầu gặp Khương Tú anh đã nhìn thấu cô rồi, thật thà, không có tính khí, chẳng thích nói năng, nói chuyện với người ta cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người khác, cái nết ấy là do từ nhỏ bị bắt nạt trong nhà mà thành.
Nhưng Khương Tú sau khi gả về nhà họ Chu lại tự tin rạng rỡ, nói chuyện biết nhìn vào mắt người khác, chẳng hề tiếc rẻ nụ cười của mình.
Từ chuyện với Hồ Thu Lan hôm nay là thấy rõ.
Miệng lưỡi cô lợi hại lắm, tuyệt chẳng phải cái nết thật thà dễ bắt nạt như vẻ bề ngoài.
Chu Bắc nằm về chỗ cũ, hai tay gối sau đầu, ngước nhìn những giọt mưa nhỏ tí tách từ mái nhà.
Trong căn phòng ở phía đông.
Cả ba nhà đều bị trận mưa như trút đánh thức, Triệu Diễm Linh nhoài lên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Bên ngoài tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì, bà ta lại nằm xuống, nói với Chu Quốc đang ngủ chết li bì: "Đêm nay mưa lớn phết, phòng phía tây chắc chắn thành động nước rồi."
Giọng điệu mang theo khoái cảm hả hê hạnh phúc trên nỗi khổ người khác.
Phòng Chu Đại Sâm bên cạnh, Hồ Thu Lan cũng nhoài lên cửa sổ nhìn ra ngoài, vừa nhìn vừa xoa những chỗ bị Khương Tú véo bầm tím tái, lúc đi ngủ ả còn cho Chu Đại Sâm xem.
Trước ngực, mặt trong đùi, một mảng lớn bầm tím, tức chết ả đi được!
Nhưng nghĩ đến cảnh thê thảm của phòng phía tây đêm nay, Hồ Thu Lan lại thấy hả hê hơn nhiều.
Cơn mưa này đổ xuống mãi đến khi trời tờ mờ sáng mới tạnh.
Khương Tú giấc này ngủ rất say, sáng sớm hôm sau lại bị tiếng gà trống gáy đánh thức. Ngồi dậy chẳng thấy bóng dáng Chu Bắc đâu, mà cô vốn nằm sát mép ngoài cùng, chẳng biết từ lúc nào đã ngủ dịch vào giữa giường.
Trời vừa hửng sáng, ánh nắng rọi vào cái mái nhà loang lổ như củ sen.
Trong phòng chỗ nào cũng ẩm ướt, mấy tờ báo dán trên tường cũng bị nước mưa dội cho nhũn nát. Căn nhà vốn đã tồi tàn, giờ càng thêm tồi tàn.
Khương Tú không hề oán trách, tinh thần phấn chấn bò dậy bắt đầu dọn dẹp. So với cảnh sống dở chết dở nằm trên giường bệnh, thì có việc để làm quả là hạnh phúc quá đỗi.
Nông thôn thập niên 70 toàn đường đất, đêm qua vừa mưa một trận, trên đường ước chừng toàn vũng bùn, hôm nay chắc là không lên huyện được rồi.
Khương Tú đi tới bên giường, nhìn chiếc giường gỗ kiểu cũ nặng trịch, xắn tay áo lên, chổng mông cố sức đẩy cái giường vào phía trong.
Tiếng "kẽo kẹt" vang lên có phần dồn dập.
Khương Tú thấy, cô phải nói với Chu Bắc một tiếng mới được, không được thì đóng cái giường mới, chứ nếu không, đến lúc thật sự "ngủ" với Chu Bắc, cái tiếng "kẽo kẹt" này cũng đủ vang trời chuyển đất rồi.
Lỡ Chu Bắc động tĩnh mạnh thêm chút nữa, cái giường nát này sập cũng chưa biết chừng.
Chu Bắc trời chưa sáng đã dậy, dậy rồi sang phòng bên nhìn qua mấy bó rơm to. Hôm qua anh thấy trời trở sắc chẳng lành, đã đem hết rơm rạ đặt lên tấm ván cũ, bên dưới không dính nước mưa, chỉ có lớp trên cùng là hứng chút nước.
Anh vào bếp nấu xong bữa sáng, bưng đồ ăn vào phòng thì trông thấy Khương Tú đang chổng mông, cắn răng ra sức đẩy giường.
Một người nhỏ nhắn yểu điệu, thế mà hăng hái sức lực đầy mình.
Khoảnh khắc bộc phát ấy khiến những bắp cơ trên cánh tay đều căng cứng lên.
Khương Tú: chậc.
Cái cơ thể này nhìn là biết rất khỏe mạnh.
Còn rất có sức.
Điểm này cô đã đích thân trải nghiệm rồi.
Mấy người nhà họ Chu sáng nay cố tình dậy thật sớm, chỉ muốn xem trò cười của Chu Bắc và Khương Tú, muốn xem đôi vợ chồng ỉu xìu ngước nhìn cái mái nhà dột nát của họ mà thở dài.
Cứ nghĩ đến cảnh hai người dầm mưa cả đêm là thấy hả hê.
Người ra trước là Triệu Diễm Linh, Hồ Thu Lan và Đái Xuân Hạnh cũng lục tục kẻ trước người sau đi ra.
Lần này đổi thành ba cha con nhà họ Chu nhoài lên cửa sổ hóng chuyện, kết quả chẳng xem được cảnh hai người ỉu xìu, ngược lại thấy Chu Bắc bưng đồ ăn đã nấu xong vào phòng, khép cửa lại.
Rồi trong phòng vọng ra tiếng giường gỗ lắc lư "kẽo kẹt".
Triệu Diễm Linh & Hồ Thu Lan & Đái Xuân Hạnh: ......
Chu Quốc & Chu Đại Sâm & Chu Nhị Sâm: ......
Không biết xấu hổ!
Trơ trẽn hết chỗ nói!
Sáng bảnh mắt đã làm cái trò này, cái nhà lão Khương sao lại đẻ ra được một con hồ ly tinh không biết xấu hổ thế này chứ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)