"Chu Đại Sâm luôn miệng lắc đầu: "Không nhìn nữa không nhìn nữa, tôi không dám nhìn nữa..."
Chu Bắc quay đầu lạnh lùng nhìn về phía Hồ Thu Lan đang đỡ Triệu Diễm Linh dậy, Hồ Thu Lan như biết anh định nói gì, chẳng đợi Chu Bắc mở miệng đã vội nhận lỗi: "Về sau tôi không dám chửi cô ấy là hồ ly tinh nữa!"
Chu Bắc lạnh mặt bỏ đi, từ đầu đến cuối chẳng buồn liếc một cái đến Triệu Diễm Linh — người mẹ kế này.
Triệu Diễm Linh chửi: "Tạo nghiệt mà! Ức hiếp người quá đáng!"
Trông thấy bước chân Chu Bắc đi ra khựng lại, Triệu Diễm Linh lập tức nín bặt.
Đến cha ruột nó còn dám đánh, thì bà ta — cái mẹ kế này — tính là gì?
Triệu Diễm Linh chẳng dám khiêu khích Chu Bắc, lúc này đùi đau muốn chết, không thương đến xương thì chắc chắn cũng thương tới cơ với gân rồi.
Chu Bắc bỗng nhớ ra, Khương Tú năm nay vừa tròn mười chín, nhỏ hơn anh năm tuổi.
Vẫn còn là một cô gái nhỏ.
Chu Bắc ngồi xổm xuống rửa tay, giọng đã hết cái lạnh lùng ban nãy: "Em là vợ anh."
Cái nhà này của anh vừa phức tạp vừa rối ren, Khương Tú gả cho anh vốn đã chịu thiệt thòi, anh không thể để cô còn phải chịu cái ác ý và ức hiếp của đám người đó nữa.
Khương Tú thầm cảm thán, người chồng đầu tiên của nguyên chủ tốt biết bao.
Biết phải trái đúng sai, không ngu hiếu, lại còn thương vợ, người tốt đến thế, cô có phần chẳng nỡ để anh chết.
Bất quá đó đều là chuyện của hai năm sau rồi, chờ đến bước ấy rồi hẵng tính.
Lúc Chu Bắc đánh Chu Đại Sâm cả nhà Chu Nhị Sâm trốn biệt, Chu Quốc cũng chẳng ra, Triệu Diễm Linh vì chuyện này mà đứng giữa sân chửi ầm lên, chửi Chu Nhị Sâm đến anh cả mình cũng chẳng quản, chửi Chu Quốc bưng bát nước không bằng, Chu Quốc không chịu, cãi nhau với Triệu Diễm Linh.
Khương Tú và Chu Bắc ở trong phòng ăn cơm, người nhà họ Chu ở ngoài cãi nhau.
Tuy có kịch để hóng, nhưng cũng khá ồn.
Khương Tú ăn được chút cơm chiều, cứ thấy trong miệng nhạt thếch chẳng vị gì, dẫu sao mấy hôm trước được ăn hai ngày mặn mòi, mấy hôm nay lại bắt đầu ăn chay, cô có thể cảm nhận được cơ thể mình đang cực kỳ thiếu dầu mỡ.
Chu Bắc thấy Khương Tú không ăn nữa, gạt hết chỗ cơm thừa qua, đứng dậy dọn bát đũa: "Sáng sớm mai anh phải đi huyện với đại đội trưởng một chuyến, anh tranh thủ đổi ít tem thịt, mua ít thịt về, rồi mang thêm một cái chảo gang về, về sau mình nấu cơm bên gian bên, không chung một nồi với bọn họ nữa."
Chu Bắc thấy Khương Tú nghe đến "thịt" thì mắt sáng lên một cái.
Đáy mắt người đàn ông thấm đôi phần ý cười, bưng bát đũa ra ngoài rửa.
Sáng sớm mai Chu Bắc phải đi huyện với đại đội trưởng, Khương Tú đoán, tám phần là đi lái máy kéo.
Chờ người nhà họ Chu dùng xong bếp, Khương Tú bắt đầu đun nước tắm.
Cô đun đầy một nồi nước nóng, múc cho mình một ít bưng vào phòng, nói với Chu Bắc đang bổ ván giường trong sân: "Trong nồi vẫn còn nhiều nước nóng, anh bổ củi xong đi tắm đi."
"Được."
Chu Bắc kẹp cổ áo lau mồ hôi trên trán, quay đầu liếc nhìn Khương Tú bưng chậu gỗ vào phòng, tốc độ bổ củi nhanh hơn hẳn, chẳng mấy chốc đã bổ xong mấy tấm ván giường với đầu giường, ôm sang gian nhà bên xếp gọn, mới bưng chậu ra bếp múc nước tắm.
Từ sau khi lợp lại mái nhà, đến buổi tối, trong phòng không còn oi bức như trước nữa.
Khương Tú tắm xong, thay áo may ô quần đùi sạch chui vào chăn, chiều nay cô đã mang chăn đệm ra phơi nắng, chăn đệm phơi qua nắng mềm mại xốp bông, trên đó còn vương mùi nắng dịu dàng vuốt ve qua.
Chẳng bao lâu, Chu Bắc từ gian bên đi sang.
Người đàn ông liếc nhìn Khương Tú đã nằm xuống, chăn kéo tới trước ngực, hai cánh tay chẳng mảnh vải che đặt trên chăn, bờ vai và cánh tay lộ ra dưới ánh đèn dầu làn da trắng sứ mịn màng.
Khương Tú nghe động tĩnh, nhìn Chu Bắc đang định dập đèn, mày mắt cong lên: "Giường mới có khác, cựa quậy thế nào cũng chẳng có tiếng cọt kẹt nữa."
Chu Bắc nghe đến câu "cựa quậy thế nào cũng chẳng có tiếng cọt kẹt", hô hấp căng cứng lại một khắc: "Không có tiếng là tốt rồi."
Người đàn ông dập đèn, mò trong bóng tối từ chân giường lên nằm phía trong.
Ngày thường tay anh vừa chạm giường là phát ra tiếng cọt kẹt, tối nay cả người nằm lên cũng chẳng có lấy một chút động tĩnh.
Chu Bắc hai tay gối sau gáy, liếc nhìn Khương Tú cách anh nửa cánh tay, khối yết hầu lăn mấy cái, hồi lâu mới hỏi: "Chỗ đó của em còn khó chịu không?"
Khương Tú ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại được chỗ đó Chu Bắc hỏi là chỗ nào.
Ban đêm nhìn không rõ, thính lực liền được phóng đại vô hạn.
Khương Tú nhạy bén cảm nhận được hơi thở có phần nặng nề của người đàn ông bên cạnh, cô theo phản xạ kẹp chân lại, nhất thời chẳng biết trả lời sao.
Nói vẫn đau, thế thì chẳng phải phải tự bôi thuốc mỡ?
Nói không đau, thì cô phải làm tròn cái tình tiết nguyên chủ và chồng chung phòng.
Cô vốn dự tính, chờ qua bảy tám tháng nữa rồi mới chung phòng với Chu Bắc, vì cái mốc thời gian đó vừa hay là lúc nguyên chủ có bầu trong cốt truyện gốc.
Bất quá...
Khương Tú khẽ nghiêng đầu, khóe mắt liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, cảm thấy hình như kéo dài không được lâu đến thế, cô sợ lỡ vì mình cứ trì hoãn mà khiến cốt truyện sinh biến, chẳng phải là hoàn thành không nổi nhiệm vụ sao?
Khương Tú thầm nghiến răng.
Thôi vậy.
Ngủ thì ngủ, có gì mà ghê gớm.
Chu Bắc trông đẹp trai, đồ nghề cũng lợi hại, cô coi như trải nghiệm trước vậy.
Chỉ là vừa nghĩ đến Chu Bắc cả người sức trâu dùng chẳng hết, Khương Tú lại có phần chùn bước.
Giọng Khương Tú đặc biệt nhỏ: "Hết khó chịu rồi."
Trong phòng chìm vào một sự yên tĩnh kỳ dị, Khương Tú cứ căng người, kẹp chặt chân, hơi thở cũng loạn đi đôi phần, ngón tay dùng sức nắm chặt mặt chăn, cô nghe tiếng người đàn ông trở mình, tiếp liền là trên người khẽ trĩu xuống một cái.
Là cánh tay Chu Bắc vươn qua ôm lấy cô, ập tới cùng còn có hơi nóng bỏng rát của người đàn ông.
Chu Bắc cảm nhận rõ mồn một cái thân thể cứng đờ của Khương Tú, những ngón tay to bè thô ráp của người đàn ông khẽ khàng nắm lấy cánh tay mảnh mai của Khương Tú, mắt anh đã thích ứng với bóng tối, thấy Khương Tú căng thẳng mím môi, hàng mi không ngừng run rẩy, hơi thở cũng gấp gáp hơn nhiều.
Ngón tay Chu Bắc siết lại, giọng khàn thấp hơn ngày thường rất nhiều: "Được không?"
Ngón tay căng thẳng của Khương Tú gần như xé rách cả góc chăn, một tiếng "ừ" thoát ra từ khóe môi.
Được Khương Tú đồng ý, Chu Bắc cả người áp sát lại, cánh tay rắn rỏi cường tráng luồn qua sau gáy Khương Tú, khẽ khàng thu lại là ôm người vào lòng, Chu Bắc căng hơi thở trườn lên, sợ đè lên Khương Tú, dùng khuỷu tay chống đỡ thân thể mình.
Thân thể cao lớn nóng bỏng chui vào chăn, trong khoảnh khắc cướp đi hết không khí quanh Khương Tú.
Khương Tú nghĩ đến cái đau đêm ấy liền thấy sợ, cô đưa tay đẩy đẩy tấm ngực gồng cứng của Chu Bắc, cứng như đá, nóng đến nỗi ngón tay cô không kìm được co lại một cái.
"Anh có thể nhẹ một chút không?"
Khương Tú gắng gượng chịu cảm giác thẹn thùng, gò má đỏ bừng như bị lửa đốt: "Em sợ đau."
Chu Bắc khàn giọng: "Được."
Người đàn ông nắm lấy tay cô nâng qua đầu áp lên đầu giường, đầu ngón tay thô ráp luồn vào kẽ tay Khương Tú, khóa chặt lấy ngón tay cô, cúi đầu tìm đến khóe môi Khương Tú hôn lên.
Chu Bắc:"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

