Khoản tiền này đối với phó xưởng trưởng Triệu có lẽ chỉ bằng một tháng rưỡi lương. Nhưng Tô Vĩnh Thạch là công nhân tạm, lĩnh lương học việc, một tháng chỉ mười chín đồng tám hào bốn. Không ăn không uống cũng phải tích gần một năm.
Chưa kể hồi đó để kiếm được một phiếu xe đạp đã tốn bao nhiêu công sức!
Dạo này cậu em vợ Tào Phú Quý đang đi xem mắt, mẹ vợ Vương Phượng Dung liền mượn xe đạp để "làm mặt mũi".
Tô Vĩnh Thạch dù tiếc cũng chỉ đành đồng ý.
Kết quả bây giờ Tô Hòa lại đòi xe?
"Tiểu Hòa, đừng đùa nữa. Đợi thím hai cháu tan làm, để thím dẫn cháu ra hợp tác xã cung tiêu mua vải, may cho cháu một bộ đồ."
Tô Hòa cười.
Một thước vải bốn hào, may một bộ đồ bảy thước, cộng lại chưa tới ba đồng. Đây là coi cô như ăn xin mà đuổi sao?
"Chú hai, cháu chỉ muốn xe đạp. Chú không nỡ thì thôi.
Cùng lắm cháu về sẽ kể lại chuyện từ đầu tới cuối cho ông bà nội nghe. Cháu tin ông bà cũng sẽ không trách chú, dù sao chú cũng vì chuyển chính thức, vì tiền đồ của mình, ông bà sẽ hiểu.
Không chỉ ông bà hiểu, ba mẹ cháu cũng hiểu. Tin chắc họ sẽ chẳng oán chú một chút nào.
Đúng rồi, lát nữa cháu còn phải đi cảm ơn những người tốt ở khu gia quyến xưởng dệt. Tiện thể cháu cũng sẽ nhấn mạnh lại nỗi khổ tâm của chú, để họ cũng hiểu chú..."
Mặt Tô Vĩnh Thạch xanh lét!
Tô Vĩnh Thạch: "..."
Tô Vĩnh Thạch lập tức thẹn quá hóa giận: "Tiểu Hòa, chú hai là chú cháu chứ không phải kẻ thù! Đúng, chuyện này chú có tư tâm, nhưng chú cũng là vì tốt cho cháu mà..."
Tô Hòa vỗ tay: "Giới thiệu cháu cho một tên súc sinh, còn suýt khiến cháu bị thiêu chết, chú đúng là tốt với cháu quá ha!
Thôi, cháu cũng không tranh luận với chú nữa. Cháu đi ra khu gia quyến xưởng dệt tìm mấy người tốt bụng kia nói chuyện đây."
Tô Hòa nói rồi nhấc chân đi ra ngoài.
Tô Vĩnh Thạch vừa nghiến răng vừa giậm chân: "Tôi cho! Tôi cho còn không được sao?"
Danh tiếng của ông ta tuy đã chẳng hay ho, nhưng ít ra còn có thể viện cớ bị lừa. Nếu con nha đầu chết tiệt này ra ngoài bôi nhọ thêm, vợ chồng họ ở xưởng dệt coi như hết đường sống.
Giờ phút này, Tô Vĩnh Thạch thật sự hối hận!
Sớm biết như vậy, ông ta có chết cũng không ôm việc hôn sự này!
Ông ta còn đang tự dằn vặt thì thấy Tô Hòa lấy từ túi đeo chéo nhỏ ra một tờ giấy bài tập và một cây bút chì, đưa cho ông ta.
"Chú hai, ký tên đi!"
Tô Vĩnh Thạch không hiểu, nhận lấy nhìn một cái, suýt tức đến hộc máu.
Trên đó rõ ràng viết: "Biên nhận: Hôm nay nhận tiền Tô Hòa mua xe đạp, tổng cộng 150 đồng, để làm bằng."
Tô Hòa cười tủm tỉm: "Chú hai, cháu biết chú nhất định sẽ bù đắp cho cháu, nên lúc lấy lời khai ở trong kia, cháu đã viết sẵn biên nhận giúp chú rồi.
Thế nào? Cháu gái này chu đáo không?"
Chu đáo? Đen đủi thì có!
Rõ ràng là sợ sau này ông ta quỵt nợ, nên đã chặn đường lui trước.
Dù Tô Vĩnh Thạch hận không thể xé nát tờ biên nhận, cuối cùng vẫn phải ký tên.
Ông ta rốt cuộc hiểu vì sao tối qua mẹ ông ta nói Tô Hòa chọc người ta tức chết mà không đền mạng!
Đâu chỉ chọc tức người sống không đền mạng, đến cả người chết cũng có thể bị cô làm tức sống lại!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
