Bỏ lại cô nhân viên đang hoảng loạn giải thích với đồng nghiệp: "Tôi đâu có ý đó, là người kia nói bậy đấy..."
Lên đến tầng ba, thái độ của nhân viên ở đây tốt hơn hẳn tầng một.
"Hai tấm phiếu băng vệ sinh có thể mua được mười miếng, mỗi miếng hai tệ, em muốn lấy mấy miếng?"
Tần Thi kinh ngạc, không ngờ lại đắt đến thế! Mười miếng mất 20 tệ, bằng cả tiền chi tiêu một tháng của một gia đình ba bốn người rồi. Cô do dự một chút, nghiến răng lấy 5 miếng để dùng trước. Đợi đến nơi ở mới, cô sẽ tự làm đai nguyệt sự, sau này dư dả hơn thì tính tiếp. Thời điểm này đúng là dùng không nổi.
"Vậy một tấm phiếu là đủ rồi." Người bán hàng nhận phiếu, lại nhiệt tình giới thiệu: "Cửa hàng ngoại hối bên chị còn có một số mặt hàng không cần phiếu, em có muốn xem qua không?"
Tần Thi vốn định mua ít kẹo cho mấy đứa nhỏ, nhưng sau khi dạo một vòng thấy cái gì cũng đắt cắt cổ, cô lập tức dập tắt ý định đó. Xuống tầng hai khu bán quần áo và đồ dùng hằng ngày, thấy một bộ quần áo tận mười mấy tệ mà mẫu mã lại xấu đến phát hờn, Tần Thi quyết định không mua đồ may sẵn mà chọn mua một xấp vải lớn.
Bản thân cô không biết may vá, nhưng nguyên thân thì biết, cộng thêm thẩm mỹ vượt thời đại của mình, cô tin chắc mình tự tay làm sẽ đẹp hơn mua nhiều, lại tiết kiệm được một khoản.
Sau khi mua thêm ít đồ dùng sinh hoạt lặt vặt, Tần Thi quay lại tầng một. Nghĩ ngợi một lát, cô đi đến quầy cân 5 cân đường trắng. Kẹo đắt quá mua không nổi, nhưng cô có thể tự làm đồ ngọt. Chỗ đường này có thể làm được rất nhiều thứ, mà giá chỉ có 8 hào một cân, rẻ hơn kẹo bao nhiêu lần, quá hời.
Lần này, cô nhân viên lúc nãy không dám ra vẻ nữa, thành thật cân đồ rồi giao cho cô. Tần Thi xách đồ quay lại chỗ Lục Trạch Thiên. Anh nhìn đống đồ trên tay cô, hơi ngạc nhiên: "Em không mua quần áo sao?"
Tần Thi bỏ đồ vào bọc: "Vừa xấu vừa đắt, tôi mua vải rồi, về nhà tự làm."
Lục Trạch Thiên gật đầu, thầm nghĩ như vậy cũng tốt. Sắp xếp đồ đạc xong, hai người xuất phát ra nhà ga. Nhà ga thời này đơn sơ đến mức không có phòng chờ, mọi người đều ngồi bệt dưới đất.
Hóa ra cô thật sự nghiêm túc với việc ghi chép sổ sách. Lục Trạch Thiên dở khóc dở cười, nhưng theo đó là một sự yên tâm lạ kỳ. Cô cứ đường đường chính chính minh bạch thế này, còn hơn là lén lút làm bừa sau lưng.
Tần Thi viết xong, cất sổ vào túi, khẽ nghiêng đầu bảo anh: "Mỗi cuối tuần tôi sẽ cho anh xem một lần, cứ yên tâm."
Lục Trạch Thiên mỉm cười: "Được."
Đợi hơn một tiếng đồng hồ, xe lửa cũng vào trạm. Lục Trạch Thiên dẫn Tần Thi chen chúc lên xe, tìm đến toa giường nằm của mình. Giường nằm cứng, một gian có sáu chỗ. Tần Thi nằm trên đó phải co người lại một chút, còn Lục Trạch Thiên thì càng khổ sở hơn, đôi chân dài hoàn toàn không có chỗ duỗi. Lục Trạch Thiên ngủ giường tầng dưới để trông coi hành lý, Tần Thi ở tầng trên nên ngủ rất yên tâm.
Một đêm trôi qua yên bình. Rạng sáng hôm sau, Tần Thi tỉnh dậy bởi tiếng bước chân, nhìn xuống thì thấy Lục Trạch Thiên đang cầm cốc giữ nhiệt, chắc là vừa đi lấy nước nóng về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
