Bây giờ có tiền rồi, số tiền này hoàn toàn có thể đủ cho cô đến khi tốt nghiệp cấp ba, lên đại học sẽ có trợ cấp, không cần tự mình bỏ ra quá nhiều tiền.
Diệp Thư nghĩ ngợi lung tung, luôn cảm thấy mình quên mất điều gì đó, nhất thời không nhớ ra.
Không nhớ ra thì thôi, Diệp Thư cũng không lăn tăn.
Đang nằm thì Diệp Thư nghe thấy tiếng gõ cửa, vội vàng đứng dậy mở cửa, là cô bạn thân nhất của nguyên thân, tên Xuân Hạnh.
"Diệp Thư, ban ngày ban mặt, sao cô đóng cửa thế?"
Cổng nhà nông thôn từ sáng mở ra thì về cơ bản là đến tối đi ngủ mới đóng lại, bình thường sẽ không đóng cửa.
"Không, bây giờ không phải mùa vụ, bác gái kêu tôi ở nhà nấu cơm, không cần theo họ xuống ruộng, nhà tôi không thiếu mấy công điểm tôi kiếm được."
Xuân Hạnh cười cười, còn có một chút đắc ý ẩn giấu.
"Tôi qua rủ cậu đi ăn cơm."
Xuân Hạnh kéo tay Diệp Thư đi vào nhà, vừa đi vừa nói: "Nhanh lấy bát đi, muộn là hết phần đấy."
Diệp Thư chợt nhớ ra mình đã bỏ sót điều gì, bây giờ là năm 1960, mọi người vẫn đang ăn cơm tập thể. Vì thích đọc truyện về thời đại này nên cô nhớ rất rõ về nạn hạn hán bắt đầu từ năm 1960.
Bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó, sợ Xuân Hạnh nhìn ra khác lạ, Diệp Thư vội vàng vào nhà lấy bát, rồi cùng Xuân Hạnh đi ra nhà ăn tập thể, vì có trí nhớ của nguyên chủ nên cô cũng không lo lắng người khác phát hiện ra điều gì bất thường.
Nguyên chủ luôn đi học, bản thân tính cách lại hướng nội, ngày thường nghỉ học cũng chỉ ở nhà giúp bà nội làm việc. Hoặc là đi cắt cỏ lợn kiếm thêm công điểm, căn bản không chơi đùa với những cô gái cùng trang lứa trong làng, những cô gái khác cũng không tìm cô chơi, ở bên cạnh cô cũng không có gì để nói.
Trong làng, Diệp Thư chỉ có một mình Xuân Hạnh là bạn, đó là bởi vì Xuân Hạnh cũng đã học trung học cơ sở, trường trung học cơ sở ở xã không có ký túc xá, chỉ có thể đi học về trong ngày. Mùa đông trời tối sớm, bà nội không yên tâm, mà nhà Xuân Hạnh có hai anh trai, mùa đông thay phiên nhau đưa đón Xuân Hạnh, bà nội bèn nhờ bố Xuân Hạnh cho Diệp Thư đi cùng.
Diệp Thư từ đó mới quen biết Xuân Hạnh, hai người cùng nhau đi học hai năm, lại học chung lớp nên quan hệ trở nên rất tốt.
Xuân Hạnh tuy là con gái của đội trưởng, gia đình điều kiện không tệ, nhưng tính cách không hề kiêu ngạo, đối với nguyên chủ cũng rất quan tâm.
Chỉ là Xuân Hạnh thi không đậu cấp 3, chỉ có nguyên chủ đậu. Xuân Hạnh chỉ có thể về nhà làm ruộng, nguyên chủ một mình lên huyện học cấp 3.
Nguyên chủ cũng từng khuyên Xuân Hạnh ôn thi lại một năm, nhưng Xuân Hạnh không muốn học nữa. Nói ở nông thôn tốt nghiệp cấp 2 là đủ rồi, nông thôn đừng nói con gái, con trai được học cấp 2 cũng không nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)