Nghĩ như vậy, sắc mặt Đào ma ma càng xanh, môi càng trắng, run rẩy, giống như một chiếc lá khô trong gió thu, vừa tức vừa hận vừa sợ.
"Thật khéo, ta cũng đến thỉnh an tổ mẫu." Phó Oánh Châu hôm nay trông có vẻ khí sắc tốt hơn nhiều so với hôm qua, khuôn mặt trắng trẻo hồng hào, bớt đi vẻ ưu sầu, đứng đó yểu điệu thướt tha, đôi môi hồng nhạt khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt, khiến người ta như được tắm mình trong gió xuân. Nhưng lúc này, nụ cười của nàng rơi vào mắt Đào ma ma, chẳng khác nào Diêm Vương đòi mạng.
Phải làm sao bây giờ, đại cô nương có phải cố ý cười với bà ta không?
Ánh mắt và nụ cười thâm ý như vậy, không giống như đại cô nương đầu óc đơn giản, tính tình nóng nảy có thể làm được. Có phải nàng đã biết trước chuyện bà ta định đi mách lẽo, đến đây để ra uy với bà ta hay không?
Đúng rồi, đại cô nương sau một trận đại bệnh, đầu óc đã thông minh hơn, cũng biết đào hố gài bẫy rồi. Lần này, chắc chắn là nhắm vào bà ta!
Đào ma ma cảm thấy một cảm giác nguy cơ chưa từng có, lại nghĩ đến cuộc giao phong bên ngoài viện của Phó Oánh Châu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thậm chí ngay cả hành động lỗ mãng của Thanh Đào lúc đó, nghĩ kỹ lại cũng thấy có chút lý lẽ, giống như đã bàn bạc với Phó Oánh Châu từ trước, nhất thời, Đào ma ma bị những suy đoán trong đầu mình làm cho ngây ngẩn, sợ đến nỗi không nói nên lời, đờ đẫn đứng tại chỗ.
Bà ta ngây ngốc, đờ đẫn, nha hoàn thiếp thân của lão phu nhân - Liễu Diệp có việc trong người, vội vàng trở về phục mệnh, trước tiên đã mất kiên nhẫn.
"Đào ma ma, đại cô nương đã đợi ở cửa Mộc Tê Đường từ sớm, chờ thỉnh an lão phu nhân." Ý là ngươi đừng cản đường, làm cản trở việc của chúng ta.
Người khác coi Đào ma ma như nửa chủ tử, nhưng Liễu Diệp thì không. Nàng ta là đại nha hoàn đắc lực nhất bên cạnh lão phu nhân, tất cả người hầu trong phủ đều phải nể mặt nàng ta vài phần, chỉ có chuyện Đào ma ma xem sắc mặt nàng ta, tuyệt đối không có chuyện nàng ta đi nịnh bợ người khác.
Đúng rồi, Phó Oánh Châu nhất định sẽ không tha cho bà ta, sau lưng không biết đang tính toán điều gì.
Nàng nhất định sẽ nói xấu bà ta với lão phu nhân.
Vậy thì, lão phu nhân có tin nàng không? Có phạt bà ta không?
Bà ta có sao không, nếu bị phạt, thì sẽ bị phạt nặng đến mức nào?
Trong lòng Đào ma ma hiện lên rất nhiều câu hỏi, cả buổi sáng trôi qua, không những không làm được việc gì, còn khiến bà ta trong lòng hoang mang, bất an.
-
Trong Mộc Tê Đường.
"Lão phu nhân, đại cô nương đến rồi." Liễu Diệp vén tấm rèm cửa dày cộm dùng để chắn gió, để Phó Oánh Châu vào trong.
Phó Oánh Châu cởi chiếc áo choàng màu trắng ngà, để lộ bộ quần áo nửa mới nửa cũ bên trong. Chiếc áo bông màu vàng nhạt, chiếc váy xếp ly thêu hoa sen màu trắng, trang phục thanh tú tươi đẹp, giống như một đóa lan rừng, y hệt một cô nương ngoan ngoãn, cúi đầu, rất hiền lành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


