Lục Ngữ Nịnh kéo kéo tay áo Lục Tử Hạo, nhỏ giọng nói: “Anh hai, em muốn đi vệ sinh.”
Sắc mặt Lục Tử Hạo khẽ biến.
Có thể nhìn ra Lục Ngữ Nịnh đang cố nhịn, đôi mắt to tròn long lanh nước nhìn thật khiến người khác không đành lòng.
Lục Tử Hạo vẫn luôn do dự, thỉnh thoảng lại cau mày, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Diệp Vân Linh.
Chắc cả đời nhóc ấy chưa bao giờ phải rối rắm như vậy.
Diệp Vân Linh nói: “Nể tình con là con trai dì , dì có thể đổi một yêu cầu khác dễ hơn, chỉ cần con đồng ý thì tôi sẽ giúp con mở khóa.”
Lục Tử Hạo vô thức hỏi: “Yêu cầu gì ạ?” Sau đó lại cảm thấy mình đáp lại quá nhanh, bèn bĩu môi rồi vội vàng nói thêm một câu: “Yêu cầu quá đáng thì con sẽ không đồng ý đâu.”
Diệp Vân Linh nói: “Tử Hạo chỉ cần nói một câu ‘dì Vân Linh là người đẹp nhất trên đời’, dì sẽ mở khóa cho con.”
Lục Tử Hạo còn tưởng Diệp Vân Linh muốn nhân cơ hội này bắt mình gọi “mẹ”, hoặc là muốn sau khi xong việc thì nói tốt cho cô trước mặt ba.
Không ngờ cô chỉ muốn cậu khen cô một câu.
Nhưng vừa nghĩ đến câu này, mặt Lục Tử Hạo liền đỏ bừng, câu nói đáng xấu ngại như vậy khiến cậu bé có chút không nói nên lời.
Sao lại có người tự luyến như vậy chứ.
Diệp Vân Linh nhìn dáng vẻ do dự của cậu, trêu chọc: “Thế nào? Dễ lắm đúng không?”
Hệ thống nhìn thời gian đếm ngược từng giây từng phút trôi qua, một quả chanh vốn có màu vàng cũng bắt đầu dần dần chuyển sang màu đỏ, [Chủ nhân, thời gian thật sự không còn nhiều nữa, chỉ còn một phút đồng hồ.]
Đối với lời nhắc nhở của hệ thống, Diệp Vân Linh vẫn không hề lay động.
Ngược lại là Lục Tử Hạo nhìn thấy khuôn mặt em gái vì nhịn tiểu mà hơi đỏ lên, do dự vài giây, cuối cùng vẫn nghiến răng nghiến lợi nói ra câu nói khiến cậu cảm thấy rất xấu hổ, sau khi nói xong, cả khuôn mặt cậu đều đỏ, lan đến tận cổ, làn da lộ ra bên ngoài giống như con tôm luộc chín.
Bên kia, tổ đạo diễn tập trung ở phòng giám sát, quan sát tình hình của mỗi phòng.
Ngoại trừ hai cặp đang gặp khó khăn với đáp án của câu hỏi, những cặp còn lại đều đã hoàn thành nhiệm vụ rất thuận lợi và đi ra ngoài, trong đó có hai mẹ con Diệp Vi Vi.
Mặc dù họ không phải là mẹ con ruột, nhưng có thể nhìn ra tình cảm giữa hai mẹ con rất tốt.
Vị đạo diễn kia gật đầu: “Vâng ạ, có lý, nhưng mà hình như Lục Ngữ Nịnh muốn đi vệ sinh đến nơi rồi.”
Đạo diễn Tần thản nhiên nói: “Mấy mùa trước còn có cả cảnh em bé tè dầm nữa là, trẻ con mà, không sao đâu.”
Lục Ngữ Nịnh mới 3 tuổi, cho dù có tè dầm thật thì mọi người cũng chỉ coi như chuyện trẻ con, cư dân mạng cũng không thể quá khắt khe được.
Vị đạo diễn kia gật đầu.
Đúng lúc này, Lục Tử Hạo cực kỳ xấu hổ nói xong câu nói kia, đạo diễn Tần tinh quái nói: “Đi nói với bọn họ một tiếng, cái này không tính.”
Vị đạo diễn kia đẩy nút loa trên chiếc máy bên cạnh, giọng nói của anh ta thông qua loa truyền đến căn phòng Diệp Vân Linh đang ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)