Trở lại hiện tại.
Nghe bác cả vừa lải nhải ràng buộc đạo đức và thao túng tâm lý mình, Tần Miên trực tiếp coi như gió thổi qua tai.
“Miên Miên, sao không ăn cơm đi? Cả nhà có để phần cơm cho cháu đấy, còn làm món trứng gà xào mà cháu thích nữa kìa.” Tần Hoài Dân có vẻ như đã khôi phục lại thái độ bình thường như trước - trông khá hòa ái, dễ gần.
Nghe nói có cơm, Tần Miên cũng không dây dưa với ông ta nữa, mà đi thẳng vào nhà chính để lấp đầy cái bụng đói.
Ở một bàn khác, Tần Hoài Dân lén lút quan sát Tần Miên đang ngồi ăn cơm. Trong lòng ông ta không khỏi cân nhắc xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì - rõ ràng trước đây con bé này nghe lời ông ta lắm mà, sao giờ lại biết phản kháng rồi.
Dù sao thì chuyện quan trọng bây giờ vẫn là chuyện Thẩm Yến Tự.
“Miên Miên, bác nghe nói buổi chiều cháu và mấy người Tĩnh Tâm đi lên trấn trên, còn có đồng chí Thẩm đi cùng nữa hả?”
“…” Tần Miên tiếp tục ăn, không hé răng nửa lời.
Thấy thái độ của Tần Miên như vậy, trong lòng Tần Hoài Dân cảm thấy có hơi không vui, nhưng vẫn quyết định mở miệng lần nữa: “Miên Miên, cháu và đồng chí Thẩm vẫn nên giữ khoảng cách một chút thì hơn. Đợi thêm một thời gian nữa, tin đồn nhạt đi là cháu lại có thể xem mắt những người khác rồi.”
“…” Tần Miên vẫn không đáp mà tiếp tục ăn phần cơm của mình.
“Miên Miên, bác cả đang nói chuyện với cháu đấy, cháu có nghe thấy không?”
“Cháu thật là, cái đứa nhỏ này, bác cả cũng chỉ là vì muốn tốt cho cháu thôi.”
Hai ba ngụm là ăn nốt chỗ cháo còn lại, lúc này Tần Miên mới lên tiếng: “Bác cả, cháu và đồng chí Thẩm đã xác định quan hệ đối tượng rồi ạ.”
Thế thì sẽ không còn khoản bồi thường nào nữa cả, mà Tần Miên cũng sẽ đi Kinh Thị - vậy chẳng phải là ông ta mất cả người lẫn của sao?
“Miên Miên, cháu và đồng chí Thẩm... Bác cả nói ra thì có thể hơi khó nghe, nhưng các cháu thực sự không thích hợp. Nhà giàu có người ta đều chú trọng chuyện môn đăng hộ đối. Cháu đi đến nơi xa xôi như Kinh Thị, có bị người ta ức hiếp thì bác cả cũng không có cách nào giúp đỡ cháu được.”
“Bác cả, cháu ăn xong rồi.” Tần Miên đứng dậy, nhẹ nhàng quay người đi về phòng.
Xùy, biết những lời đó nói ra thì khó nghe thì không phải là nên im miệng đi hả?
Hơn nữa cả nhà bọn họ cũng đều ức hiếp nguyên chủ còn gì? Tách khỏi cả một nhà toàn là cực phẩm này, cô còn có thể bị người ta ức hiếp được chắc?
Tần Hoài Dân chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Miên bỏ về phòng.
Sau khi vào phòng, cô nhanh chóng đóng cửa lại một cách vô cùng liền mạch, lưu loát.
Tần Hoài Dân quả thật là bị đứa cháu gái này chọc giận rồi. Trong lòng ông ta cảm thấy hình như cái con ranh Tần Miên này đang càng lúc càng thoát khỏi tầm kiểm soát của ông ta thì phải.
Không được, phải nghĩ cách giữ Tần Miên lại mới được.
Mà trong phòng, Tần Miên nằm dài trên giường, trong đầu vẫn nghĩ mãi về những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay.
*
Bên kia…
“Thành đối tượng rồi!” Một tiếng gào này quả thực là không đủ để diễn tả hết sự kinh ngạc của Chu Hoài An.
“Yến Tự, cậu nghiêm túc đấy à?”
“Cậu thật sự muốn đồng chí Tiểu Tần làm đối tượng của mình hả? Sao đột nhiên lại thay đổi ý định vậy? Mấy bữa trước chẳng phải là rất phản đối chuyện này à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
