"Vâng, cảm ơn đội trưởng, vậy cháu về nghỉ trước."
Tần Trúc Tây cười cười, cả hai bên đều rất hài lòng.
"Chị, tại sao chúng ta không tự giữ số tiền đó lại, năm đồng, nhiều lắm!"
Tần Trúc Nam có chút không nỡ, mặc dù có thể cho chị cậu nghỉ nửa ngày nhưng như vậy thì quá thiệt thòi.
"Muốn bắt được tôm thì phải bỏ tép, hơn nữa đồ nhặt được cũng không phải của chúng ta, không đáng giá, ai biết sẽ dẫn đến hậu quả gì."
Tần Trúc Tây rất coi thường chuyện này.
Cũng không phải là đồ cổ giá trị liên thành, chỉ là mấy đồng tiền thôi, không cần thiết, cô cũng không phải không kiếm được.
"Ồ, được rồi."
Tần Trúc Nam xoa đầu, vô cùng tin tưởng lời chị gái mình nói.
"Phải có tầm nhìn xa trông rộng, đừng để chút lợi nhỏ này làm mờ mắt, vẫn nên đọc nhiều sách, trong sách có tất cả mọi thứ."
Tần Trúc Tây kết luận.
Phải biết rằng Tần Trúc Nam sau này sẽ trở thành đại phản diện, mặc dù có nguyên nhân là do nguyên chủ cũ chết nhưng không ai dám chắc cậu có tự mình biến chất không, vì vậy phải nhân lúc còn trẻ mà giáo dục nhiều hơn. Không cầu mong có phẩm chất cao thượng nhưng ít nhất cũng phải có tam quan cơ bản.
"Em biết rồi, em sẽ học hành chăm chỉ. Nhưng mà chị, không phải chị nói là hiểu sự giả tạo của Dương Mi Mi sao, vậy tại sao chị lại..."
"Vì chị thích giúp người khác xé bỏ lớp ngụy trang, đây là sở thích."
Tần Trúc Tây cong môi, chớp chớp mắt, nói một cách lưu manh.
"Ừm, cũng gọi là có thù tất báo, chị không quên mình đã ngã xuống như thế nào đâu."
"Vâng, em hiểu rồi!"
Tần Trúc Nam bừng tỉnh gật đầu.
"Hiểu rất nhanh, đi về nhà, chị nấu đồ ngon cho em ăn!"
Vì buổi chiều không phải đi làm nên vừa hay làm thêm chút đồ mang ra chợ đen bán, tiện thể lên thị trấn tìm xem chỗ nào có sách giáo khoa cấp hai.
"Vâng!"
Hai chị em vui vẻ về nhà.
Bên kia, Hứa Đình Tri nhìn một mảnh đất lớn chưa được động đến, cau mày, định cho điểm thấp, không ngờ đội trưởng lại đến, ông ta nói nhỏ.
"Ghi đủ công điểm."
Hứa Đình Tri:???
"Tiểu Tây hôm nay nhặt được năm đồng nộp cho đội, đây là phần thưởng của đội cho cô ấy."
"Vâng, được."
Hứa Đình Tri mặt không biểu cảm đánh dấu tích vào, hóa ra là hối lộ đội trưởng, trách sao được, đây là chuyện mà Tần Trúc Tây trước đây có thể làm sao? Mọi chuyện có vẻ trở nên thú vị rồi.
Tần Trúc Tây tưởng rằng mình ngụy trang rất tốt, không ngờ lại có một người đàn ông vẫn luôn để mắt đến cô.
Tần Trúc Tây: Anh có phải chó không?
Hứa Đình Tri: Tôi còn có thể chó hơn.
Được rảnh rỗi một buổi chiều, Tần Trúc Tây lại làm nhiều đồ ăn ngon, còn chuẩn bị cả đồ để ngày mai mang ra chợ đen bán, vẫn là bánh khoai lang và khoai tây xào chua cay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


