Chu Mẫn: "Hai người bọn tôi không kén chọn, cũng không dị ứng với bất kỳ nguyên liệu nấu ăn nào. Cô làm cái gì chúng tôi cũng có thể ăn hết!"
Tiểu Mễ: "Em ăn ít lắm..."
...
Thời Nhiễm bật cười thành tiếng: "Thật ra thì cũng không phải thể."
Trước kia cô không nghĩ tới việc làm thức ăn nhanh là vì cô vẫn chưa dọn dẹp xong căn tứ hợp viện nên có vẻ khó lên được mấy nền tảng giao đồ ăn. Hơn nữa cô cũng không muốn lên nền tảng lắm. Một khi đã có tên trên nền tảng giao đồ ăn thì chưa nói đến việc phải chia hoa hồng cho nền tảng, mà lỡ may nhiều đơn quá thì một mình cô cũng không thể nào làm xuể được.
Vả lại việc làm ăn buôn bán buổi tối ở chợ đêm bây giờ còn chưa ổn định. Nếu cô lại bán thêm cả buổi trưa thì có vẻ hơi bận quá.
Kết quả là cô vừa mới nghĩ đâu ra đấy thì hôm nay lại có hai người tới hỏi cô chuyện đặt cơm.
Trước khi Chu Mẫn và Tiểu Mễ mở miệng, đầu ổ gà kia cũng đã hỏi rồi.
Đầu ổ gà là một nam sinh chân đi dép lê và có đôi mắt híp, dưới mắt có một quầng thâm đen sì. Nhìn vào cứ có cảm giác như người này sẽ ngủ luôn trong lúc đang nói chuyện vậy.
Đầu ổ gà ăn mì xào hai ngày, cũng nhận ra rằng cơm trưa quá khó ăn.
Dù sao thì cũng không xa lắm. Trưa ngày nào cũng có hai người ra ngoài lấy đồ ăn. Buổi tối tăng ca thì đi thẳng tới đây mua mì xào. Bọn họ sẽ có thể tiết kiệm được thời gian đặt hàng mang về mỗi ngày, cũng có thể an ủi được tâm trạng cực kỳ bất ổn của mọi người sau khi bị bên A hành hạ.
Ngay cả Thời Nhiễm cũng rất động lòng. Nhưng cô vẫn giải thích rõ ràng với Chu Mẫn và Tiểu Mễ về tình huống của bản thân: "Bây giờ hoàn cảnh nơi tôi sống khá là bình thường."
Đương lúc Tiểu Mễ và Chu Mẫn nghĩ cô muốn từ chối, tâm trạng đã trở nên thất vọng.
Thì chỉ nghe Thời Nhiễm nói một câu: "Thế nên hai người có muốn theo tôi về xem hoàn cảnh chút không? Nếu có thể chấp nhận thì ngày mai tôi có thể bắt đầu cung cấp cơm cho hai người."
Trong lòng Thời Nhiễm nhớ lại vừa rồi đầu ổ gà bảo anh ta đang vội quá không có thời gian đi xem. Thế nên cô chỉ đành giữ lại cách liên lạc với người ta, chuẩn bị lát nữa về thì chụp ảnh phòng bếp cho anh ta xem.
Cho dù cuối cùng có được hay không thì Thời Nhiễm cũng đều cảm thấy mình không mất công mất sức gì. Dù sao thì ngày nào cô cũng phải nấu cơm trưa, làm thêm phần cho mười mấy người cũng được thôi.
Chu Mẫn và Tiểu Mễ vội vàng gật đầu không ngừng tỏ vẻ đồng ý. Thế là Thời Nhiễm bèn đưa hai người về tứ hợp viện.
Tiểu Mễ nhìn xung quanh một chút: "Chị gái à, chị ở bên kia cầu hả?"
Thời Nhiễm vừa mở cửa vừa đáp: "À không."
Cô đẩy cánh cổng lớn có thể xem là rất khí thế của tứ hợp viện ra: "Tôi ở đây."
Hai ngày nay trong lòng Chu Mẫn và Tiểu Mễ đã suy đoán không ít lần về lai lịch của Thời Nhiễm. Dù sao thì trông Thời Nhiễm cũng có vẻ còn quá trẻ tuổi. Nếu đổi sang một nơi khác, mặc đồ đồng phục vào rồi bảo đây là học sinh trung học thì cũng sẽ có người tin thôi. Hơn nữa cuộc sống mở quán ăn nói thì dễ chứ chẳng dễ chút nào. Xung quanh có rất nhiều người bán hàng rong kết thành đôi cùng đi với nhau. Chỉ có Thời Nhiễm là đi một mình.
Nữ sinh trung học mười mấy tuổi, ngày nào cũng phải gian nan đẩy xe đẩy đi mở quán ăn để trang trải cuộc sống.
Chu Mẫn và Tiểu Mễ chỉ cần tưởng tượng thêm một chút là cảm thấy chua xót lắm rồi.
Bây giờ vừa thấy...
Hóa ra kẻ hề chính là tôi.jpg
Đây cũng là lần đầu tiên hai người tiến vào một căn tứ hợp viện lớn như vậy. Bình thường những cái sân lớn như này không phải địa điểm tham quan thì cũng là bên cạnh Cố Cung*. Địa điểm tham quan thì không nói, còn nếu bên cạnh Cố Cung có thể giữ được một cái sân đầy đủ như này, bình thường đều là cửa chính đóng chặt, tường vây vừa cao vừa dày rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

