Thời Nhiễm đi dạo một vòng trong chợ, lúc đi ra trong tay xách theo một cái túi lớn, bên trong chứa mấy con cá trích đã xử lý.
Thời Nhiễm cảm thấy lúc trước đã ăn canh chay hai ngày, hôm nay dù có thế nào cô cũng phải nhìn thấy một chút thức ăn mặn.
Còn mua thịt ba chỉ về, hôm nay cô chuẩn bị làm một món sốt thịt lợn, trên quầy hàng chỉ bán mì xào vẫn là hơi đơn bạc, buổi tối Thời Nhiễm chuẩn bị sẽ thêm một loại thức ăn khác.
Mì xào nước sốt thịt!
Lúc xách thịt lợn đi ngang qua cổng miếu, Thời Nhiễm lặng lẽ đặt thịt vào trong.
Cho dù trước kia lại là một người theo chủ nghĩa duy vật, trải qua lần xuyên thư này, cô cũng cảm thấy mình cũng cần phải kính nể một chút.
Lúc về nhà, Thời Nhiễm bận rộn hầm canh cá trích, lại làm thêm mấy lọ dầu ớt.
Dầu ớt của cô cũng là công thức của cô tự làm, chỉ riêng ớt đã phải sử dụng mấy loại. Mấy ngày hôm trước, mẻ dầu ớt đầu tiên không được hoàn hảo vì không có đủ hai loại ớt.
May mắn thay, ngày hôm nay cô đã tìm thấy hai loại ớt này trên thị trường, hương vị lần này của dầu ớt sẽ phong phú hơn.
Nhưng chờ đến khi Thời Nhiễm cất dầu ớt đã chuẩn bị xong vào tủ lạnh, cô mới phát hiện có gì đó không ổn.
Bởi vì hôm qua còn lại một ít canh đậu xanh, cho nên cô đã đặt canh đậu xanh vào trong tủ lạnh, nghĩ rằng buổi trưa hôm nay có thể lấy ra ăn.
Cô nhớ rõ mình đã để tất cả canh đậu xanh vào một cái bát nhỏ, phía trên còn đậy một cái nắp nhỏ.
Nhưng bây giờ chỉ có một cái bát nhỏ trống không trong tủ lạnh…
Thời Nhiễm chỉ cảm thấy trong phòng đột nhiên mát lạnh…
"Gần đây có người thích nói lung tung, con đừng để trong lòng ha, đây là thời đại gì rồi mà còn nói cái gì phong thủy nữa."
"Ngôi nhà này của con lớn như vậy lại có thể giữ gìn lâu như thế, mọi người đều nói nhà cũ đều có linh, làm sao có thể nói phong thủy không tốt."
......
Thời Nhiễm hoài nghi bản thân, Trại Linh nằm sấp trên đầu thú ở mái hiên, trên thân thể nho nhỏ mặc bộ quần áo rách nát.
Hừ, bây giờ loài người thật sự là không chú ý, đã vào ở rồi, cũng không biết cung cấp cho anh chút đồ vật, còn muốn tự anh đi lấy.
Trại Linh liếm liếm khóe miệng, có điều nể tình tay nghề của cô không tồi, anh cũng không thèm so đo với cô.
Hơn nữa tối hôm qua anh còn nghe được tâm tư của người kia, cô nói, cô muốn sửa mái nhà và sửa nhà cho anh…
Nghĩ đến đây, Trại Linh vui vẻ trở mình ở trên mái hiên.
Thời Nhiễm cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng. Bây giờ cẩn thận nghĩ lại thì từ sau khi cô kế thừa căn tứ hợp viện này đến giờ, xung quanh trừ dì Vương ra thì có vẻ những hàng xóm khác rất xa lánh bọn họ.
Thậm chí là cả những người mở quán trong con hẻm nhỏ kia. Gần đây lúc đi chợ cô gặp được mấy người. Rõ ràng tất cả đều là người dân ở hẻm Ngân Ty nhưng lạ ở chỗ là dù lớn tuổi hay nhỏ tuổi thì những người này đều có vẻ như... Nói thế nào nhỉ, là cái loại khách sáo của người trưởng thành ấy.
Thời Nhiễm nhìn một vòng xung quanh. Dù có nói như nào đi chăng nữa thì cô cũng có ý định buôn bán ở nơi này rồi. Hay là tới phòng làm việc của tổ dân phố hỏi một chút nhỉ... Hẳn là căn nhà này thật sự có gì đó đáng để bàn tán.
****
Thời Nhiễm đặt riêng một cái bếp lò nhỏ bên dưới nồi canh cá trích màu trắng sữa, mùi thơm và tiếng ùng ục ùng ục cùng tỏa ra. Húp một thìa lớn, mùi thơm tươi mới của canh cá sẽ xộc thẳng vào mũi.
Chu Mẫn và Tiểu Mễ ôm bát canh, húp hết bát này tới bát khác. Hai người luôn cảm thấy chủ quán thật sự rất hào phóng. Canh này có thể bán ra ngoài như một món ăn, thế mà đối phương lại dùng nó để làm hàng tặng kèm.
Ớt và dưa chuột hôm nay thậm chí còn ngon hơn của hai ngày trước nữa.
Tiểu Mễ lặng lẽ hỏi Chu Mẫn: "Chị ơi, có khi nào chị gái này là đời sau của một đầu bếp lánh đời nào đó không nhỉ? Cái loại đầu bếp hoàng gia có tổ tiên truyền đời nhiều thế hệ ấy."
Nếu không thì sao có thể làm ra được những món ăn ngon như vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
