Thiếu phu nhân muốn đuổi bọn họ ra ngoài cũng là nên, gã sai vặt vốn không nên ở lại nội viện.
Nhưng bọn họ cũng không yên tâm về Thế tử gia, hi vọng thiếu phu nhân đừng đuổi bọn họ đi mới tốt.
Bọn họ đều đã quen hầu hạ Thế tử gia, đổi lại là người khác, cũng không nhất định hầu hạ tốt như vậy.
"Các ngươi trước hết ở chỗ này trông coi Thế tử gia đi, chờ ta đến rồi lại ra ngoài chờ." Hứa Thanh Nghi tựa hồ nhìn ra hai người xoắn xuýt, rất là rộng lượng nói.
Cổ đại chú ý tránh hiềm nghi, theo lý thuyết không nên lưu lại mấy người bên cạnh Thế tử này hầu hạ, nhưng bên cạnh Thế tử không thể rời khỏi người khác, nếu không xảy ra chuyện nàng gánh không nổi.
"Vâng." Minh Ngọc và Tử Tiêu thầm thở phào, xem ra, Thiếu phu nhân sẽ không đuổi bọn họ đi.
Bọn họ trung thành và tận tâm với Thế tử, nếu đổi thành người khác đến hầu hạ Thế tử, quả thật không yên lòng.
Phòng tắm, nha hoàn ma ma cùng nhau hầu hạ Hứa Thanh Nghi tắm rửa thay quần áo, nhũ mẫu quan hệ thân cận nhất với nàng đầy mắt đau lòng nói: "Cô nương, người cần gì phải như vậy?"
Gả cho Thế tử giống như phế nhân, nửa đời sau liền bị hủy nha.
Chuyện Tạ nhị gia và Đỗ Tấn Vân đúng là khiến người ta tức giận, nhưng cô nương chung quy là chính thê, về sau nắm giữ tiểu thiếp còn không phải dễ dàng sao?
Nghe nói dưới gối Thế tử còn có ba người con nuôi, làm mẹ kế cho người ta đâu có dễ dàng như vậy?
Hứa Thanh Nghi cho nhũ mẫu một ánh mắt an tâm: "Ma ma hãy tin tưởng ta, lựa chọn này mới là tốt nhất, nếu quả thật gả cho Tạ nhị gia, ngày lành của ta sẽ chấm dứt."
Ma ma muốn nói lại thôi, cảm thấy cô nương nhà mình quá bi quan.
Thấy nhũ mẫu và nha hoàn vẫn không vui vẻ nổi, giống như nàng đã bước nửa chân vào quan tài, Hứa Thanh Nghi cũng bất đắc dĩ, dù sao nói miệng không có bằng chứng, ai sẽ tin người thực vật so với một người bình thường còn tốt hơn?
"Xem đi, về sau các ngươi sẽ biết." Hứa Thanh Nghi nói: "Một người có thể hạ mê dược cho ta, các ngươi thật sự yên tâm để ta nằm bên cạnh hắn sao? Dù sao ta cũng không yên tâm."
Điều này cũng đúng...
"Vậy Thường ma ma..." Trong lòng nhũ mẫu áy náy, không phải bà ấy bị người khác đuổi đi, mà là Hứa Thanh Nghi tự mình mời bà ấy đi uống rượu, nhưng vẫn oán hận Thường ma ma ăn cây táo rào cây sung kia.
Để bà ta trông coi cô nương, bà ta lại bị người mua chuộc!
Hứa Thanh Nghi sờ sờ làn da mịn màng của mình, nói: "Một lần bất trung, vĩnh viễn không dùng nữa, bán đi."
"Vâng." Nhũ mẫu ma ma hơi kinh ngạc, còn tưởng rằng chủ tử nhà mình tính tình mềm yếu, sẽ bỏ qua cho Thường ma ma một lần chứ.
Ngã một lần khôn hơn một chút cũng là chuyện tốt.
Vào tháng năm, khí hậu trong kinh thoải mái.
Sau khi Hứa Thanh Nghi ra ngoài tắm, nha hoàn mặc quần lót cho nàng, ánh mắt nàng ngưng lại: "Không cần, khoác áo choàng là được."
Mọi người trầm mặc, các nàng đều biết, đêm nay cô nương muốn viên phòng với Thế tử gia.
Cô nương nói thế nào cũng là tiểu thư Hầu phủ, thiên kim quý nữ, lại làm chuyện xung hỉ này.
Gả cho thế tử gia giống như phế nhân, thật sự là làm nhục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

