Đã đăng ký kết hôn rồi, cô dù không quen cũng phải đi đến bước đó.
Thôi vậy, coi như là một trải nghiệm trong đời.
Đối tượng là một đại soái ca như Thương Đình Triệt, cô cũng không thiệt thòi.
Cô đang miên man suy nghĩ thì cửa phòng tắm mở.
Thương Đình Triệt mặc đồ ở nhà bước ra, áo thun trắng, quần dài xám, chân đi dép nhựa, tóc ướt sũng, hình như vẫn còn nhỏ nước.
Anh đi ngang qua cuối giường, đi ra ban công.
Cửa kéo mở ra rồi đóng lại.
Thương Đình Triệt có thói quen rất tốt, mỗi tối tắm xong đều giặt sạch tất và quần lót đem phơi.
Một lát sau, Thương Đình Triệt đi vào, mang theo một luồng gió lạnh.
Hất tung mái tóc dài của Phương Niệm Dư.
Nhưng cửa nhanh chóng đóng lại.
Trong phòng bật điều hòa, rất ấm áp.
Cô nằm xuống, trốn trong chăn lướt điện thoại, thực tế tai luôn chú ý động tĩnh của Thương Đình Triệt.
Không lâu sau, mặt giường bên cạnh lún xuống.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Phương Niệm Dư tắt điện thoại, đặt lên tủ đầu giường.
Lặng lẽ chờ đợi chuyện gì đó xảy ra.
Nhưng chờ một hồi lâu, bên cạnh không có động tĩnh gì.
Không làm sao?
Một lát sau, bên cạnh truyền đến tiếng thở đều đặn.
Cô cuối cùng xác định đêm nay sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Cô có chút thắc mắc.
Theo lý mà nói, Thương Đình Triệt mới 23 tuổi, độ tuổi đang hừng hực khí thế, sao lại không có ham muốn?
Không lẽ giống như Tôn Toa Toa nói, phương diện đó có vấn đề?
Không thể nào, Thương Đình Triệt là nam chính tiểu thuyết, làm gì có nam chính tiểu thuyết nào "không được"!
Có thể là Thương Đình Triệt không có ham muốn với cô.
Nghĩ lại đêm đầu tiên chung giường, là cô chủ động.
Thương Đình Triệt còn chẳng chuẩn bị dụng cụ an toàn, chứng tỏ căn bản không nghĩ tới chuyện ngủ với cô.
Ài, lo lắng vô ích.
Sự trong trắng của nam chính chắc chắn phải để dành cho nữ chính, nếu không sẽ không xứng với nữ chính.
Phương Niệm Dư lập tức thông suốt.
Những suy nghĩ hỗn loạn đó tan biến, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Cô mãn nguyện nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Thương Đình Triệt mở mắt, rủ mắt nhìn người phụ nữ đang quấn lấy mình như bạch tuộc, giơ tay xoa xoa huyệt thái dương.
Đêm qua lại ngủ không ngon.
Anh gỡ tay Phương Niệm Dư ra, lại bỏ cái chân đang vắt ngang người mình xuống, nhanh chóng đi vào phòng vệ sinh.
Phương Niệm Dư lật người ngủ tiếp.
Hoàn toàn không biết đêm qua mình lại biến thành gấu túi.
Khi Phương Niệm Dư dậy, Thương Đình Triệt đang nấu bữa sáng trong bếp, mùi thơm cháy cạnh của trứng rán bay ra.
Phương Niệm Dư vươn vai, xuống giường vệ sinh cá nhân.
Lúc ăn sáng, Phương Niệm Dư nhìn thấy dưới mắt Thương Đình Triệt có quầng thâm tím.
Nghi hoặc hỏi: "Đêm qua anh ngủ sớm mà, ngủ không ngon à?"
Thương Đình Triệt đang húp cháo khựng lại.
Nhưng chỉ hai giây rồi lại tiếp tục ăn.
Phương Niệm Dư hoàn toàn không biết mình là kẻ cầm đầu, còn lải nhải phân tích.
"Anh có phải nằm mơ không? Nếu em ngủ mà cứ nằm mơ, sáng hôm sau dậy sẽ đau đầu chóng mặt, rất mệt."
Thương Đình Triệt "ừ" một tiếng.
Phương Niệm Dư hiểu ra.
"Đợi thời tiết ấm lên, anh đi chạy bộ đi, tiêu hao thể lực sẽ ngủ ngon hơn."
Thương Đình Triệt đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô: "Hôm nay em nói hơi nhiều đấy."
Phương Niệm Dư: "..."
Cô có sao?
Không có là tốt rồi, làm rõ việc Thương Đình Triệt không muốn ngủ với mình, cô cũng có thể thoải mái ở cạnh anh, không tự giác mà nói nhiều hơn.
Sau bữa sáng, Thương Đình Triệt đi ra ngoài, nửa đêm mới trở về.
Phương Niệm Dư đang ngủ mơ màng, nghe thấy động tĩnh liền mở mắt nhìn sang.
Thương Đình Triệt cầm quần áo đi vào phòng vệ sinh.
Phương Niệm Dư liếc nhìn điện thoại, đã ba giờ sáng.
Người này bận rộn đến tận giờ này sao.
Cô đặt điện thoại xuống, lại nhắm mắt lần nữa.
Sáng hôm sau, Phương Niệm Dư mở mắt, phát hiện mình đang ôm chặt lấy Thương Đình Triệt như bạch tuộc, vì tì đè vào khóe miệng nên cô để lại một vệt nhỏ trên áo trước ngực anh.
Khẽ ngẩng đầu, thấy Thương Đình Triệt đang nhắm chặt hai mắt, ngủ rất say.
May quá, may quá, mình không đến mức quá xấu hổ.
Phương Niệm Dư nhẹ nhàng cử động, tách khỏi người Thương Đình Triệt, rồi rón rén xuống giường đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Đứng bên bồn rửa tay, cô tự tát vào mặt mình một cái.
Tại ngươi ngủ không đứng đắn!
Thật mất mặt quá đi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
