"Hắt xì!" Chử Tẫn hắt hơi một cái thật to. Anh lăn bánh xe lăn, đưa mắt nhìn sang hướng nhà bên cạnh.
Từ phía nhà bên đang thoang thoảng bay đến từng trận hương thịt ngào ngạt. Hình như là loại thịt tinh thú cao cấp rất thích hợp cho ấu tể bồi bổ.
Chử Tẫn hơi kinh ngạc nhướng mi.
Diệp Trì Doanh kiếm đâu ra một tay đầu bếp cao tay ấn thế này, lại có thể nấu ra được món ăn thơm phức đến vậy?
Bụng của Chử Tẫn khẽ kêu lên một tiếng ọc ọc. Mấy món ăn chế biến sẵn do hai thú nhân tộc rắn mang tới lúc nãy, anh nhìn thôi đã chẳng muốn đụng đũa. Trái lại, cơm canh nhà bên cạnh lại đang khơi dậy vị giác của anh mạnh mẽ.
Thế nhưng... Diệp Trì Doanh liệu có đời nào cho anh ăn ké?
Nhưng nếu anh còn chần chừ qua muộn thêm chút nữa, e là đống thức ăn đó sẽ bị mấy đứa nhỏ ăn thịt kia vét sạch sành sanh đến một giọt nước canh cũng không chừa.
Chử Tẫn do dự, quanh quẩn trong phòng một lát, cuối cùng anh vẫn nhấn thang máy xuống lầu, mở cửa đi ra ngoài. Anh sang thẳng căn biệt thự A107 bên cạnh rồi nhấn chuông cửa.
"Ai đấy?"
Trì Doanh vừa xào xong món thịt, còn chưa kịp múc ra đĩa thì đã nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Cô bất đắc dĩ đẩy cửa biệt thự, ra mở cổng sân. Vừa nhìn thấy tên thú nhân rắn máu lạnh đang ngồi trên xe lăn ở ngoài cửa, sắc mặt cô lập tức sầm xuống.
"Anh đến đây làm gì? Chử Tiểu Phong ở chỗ tôi còn chưa đầy 24 tiếng đâu nhé, tôi không đời nào trả thằng bé lại cho anh bây giờ đâu."
Chử Tẫn ngước lên nhìn cô: "Tôi không đến để đón Chử Tiểu Phong."
"Thế anh đến làm gì?"
"Cô thuê đầu bếp cao cấp à?" Chử Tẫn hỏi thẳng.
Trì Doanh khoanh tay trước ngực, khẽ nheo mắt đánh giá tên giống đực trước mặt. Cô hiểu ra rồi. Tên thú nhân rắn máu lạnh này chắc chắn là vẫn chưa tìm được đầu bếp riêng cho mình đây mà. Anh ta khẳng định là đang chịu cảnh nhịn đói rồi.
Buồn cười thật đấy.
"Đúng vậy, tôi có đầu bếp cao cấp, nấu toàn món ngon ở trong nhà cơ. Tôi, Tiểu Bắc và Tiểu Phong đều được ăn. Nhưng không có phần của anh đâu nhé."
Chử Tẫn: "..."
Anh khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi trên xe lăn, đưa ra điều kiện đàm phán: "Tôi có thể bồi thường cho cô 1 triệu tinh tệ, tôi muốn vị đầu bếp này."
Trì Doanh: "..."
Trời đất ơi, hóa ra bản thân cô lại đáng giá đến thế sao? Những 1 triệu tinh tệ đấy nha, chỉ cần nhận một công việc là đút túi ngay 1 triệu!
Thế nhưng...
"Không được!" Trì Doanh dứt khoát từ chối.
Chân mày Chử Tẫn khẽ nhíu chặt lại. Thức ăn ở thời đại tinh tế này mùi vị đều kỳ quặc vô cùng, bản thân anh lại không biết nấu, cũng chẳng có tâm trí đâu mà đi nghiên cứu chuyện bếp núc. Dù sao thì việc phải tự mình đẩy xe lăn vào bếp nấu nướng chỉ càng làm anh thêm nản lòng, khiến tâm trạng ngày một tồi tệ hơn mà thôi.
Hiện tại anh thực sự rất cần một đầu bếp giỏi.
Chử Tẫn đanh mặt lại. Anh thật sự rất cần một người nấu ăn. Suốt thời gian dài như vậy rồi mà vẫn chưa tìm được người thích hợp. Để được ăn một bữa cơm tử tế, người đầu bếp này cho dù tính khí có tệ đến đâu anh cũng có thể nhẫn nhịn. Thế nhưng, nếu Diệp Trì Doanh nhất quyết không cho anh gặp người đó, thì e là anh cũng chẳng có cách nào.
"Một chút cơ hội cũng không có sao?" Chử Tẫn hỏi gặng, "2 triệu thì thế nào?"
Trì Doanh bật cười trêu chọc: "Tôi bảo này thú phu của tôi ơi, sao anh vẫn còn tận 2 triệu thế hả? Chúng ta chẳng phải đã kết hôn rồi sao? Sau khi kết hôn, toàn bộ tài sản của anh chẳng phải đều nên giao nộp hết cho tôi quản lý à?"
Chử Tẫn: "..."
Anh lập tức quay xe lăn, định bụng đi thẳng về nhà.
Trì Doanh vẫn ở phía sau lưng anh eo éo gọi với theo: "Có phải anh đang giấu quỹ đen gì không đấy, hả?!"
Tốc độ quay xe lăn của Chử Tẫn càng lúc càng nhanh hơn.
Trì Doanh hai tay chống nạnh, đắc ý thầm nghĩ: Tôi lại không trị được anh chắc?!
……
Sau khi trở về biệt thự, Chử Tẫn liền ngồi bên khung cửa sổ sát đất, dán chặt mắt vào cổng lớn của căn biệt thự A107.
Anh không thể cạy miệng Diệp Trì Doanh để hỏi về người đầu bếp kia, vậy thì anh sẽ tự mình canh chừng xem người đó rốt cuộc là ai, để rồi trực tiếp tới nẫng tay trên.
Ở bên này, Trì Doanh múc thịt xào ra đĩa, cười tươi roi rói gọi lớn: "Mấy đứa nhỏ ơi, vào ăn cơm nào."
Chử Tiểu Phong và Cận Tiểu Bắc đang chơi đùa bên cạnh lập tức lon ton chạy ùa tới.
"Mami!"
"Mami!"
Hai ấu tể ngoan ngoãn ngồi vào vị trí của mình. Trì Doanh chia đều thịt vào bát cho hai đứa, lại pha thêm hai cốc sữa bột mà Cận Dạ mang tới trước đó cho tụi nhỏ uống.
Cận Dạ để lại cho cô khá nhiều nguyên liệu nấu ăn ở đây. Thế nhưng hai đứa nhỏ ở nhà sức ăn lại khá tốt, cô cảm giác đống nguyên liệu này sắp cạn kiệt đến nơi rồi.
Trì Doanh vừa ngắm nhìn hai cục cưng đang ngon lành ăn thịt, vừa suy tính xem phải làm sao để kiếm tiền mua thêm lương thực.
Nơi ở trước kia của cô thuộc khu ổ chuột của thành Hoang Cổ, ở đó quả thực không có một ngôi chợ nào ra hồn cả. Nhưng nơi cô đang ở hiện tại lại là khu quý tộc của thành Hoang Cổ rồi. Ở gần đây có một ngôi chợ nông sản khá sầm uất. Trì Doanh dự định lát nữa sẽ ra ngoài đi dạo một vòng xem sao.
Cô bấm số gọi vào máy của Cận Dạ.
Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối. Giọng của người giống đực vẫn lạnh lùng, xa cách như cũ, nghe qua như thể chẳng muốn hé răng nửa lời: "Alo."
Nguyên chủ đã gây ra tổn thương quá sâu sắc cho anh ta, Trì Doanh tự biết mình không thể nóng vội. Cô lên tiếng: "Cận Dạ, thịt ở nhà sắp hết rồi. Tôi muốn ra ngoài mua chút thức ăn. Anh có thể chuyển cho tôi ít tiền được không? Tôi cần mua thịt cho con ăn."
Cận Dạ thoáng khựng lại, rồi một tiếng cười lạnh lẽo truyền qua ống nghe: "Công chúa điện hạ, lượng thịt tôi để lại cho cô rõ ràng là đủ ăn thêm một ngày nữa, sao có thể hết nhanh như vậy được?"
Diệp Trì Doanh à Diệp Trì Doanh, tôi cứ ngỡ cô đã thay tính đổi nết rồi chứ. Hóa ra cho dù cô có trốn chạy đến cái thành Hoang Cổ này, cô vẫn chứng nào tật nấy, vẫn mở miệng ra là nói dối.
Trì Doanh liếc nhìn hai đứa nhỏ ở trong nhà. Trước đó chỉ có một mình Cận Tiểu Bắc, còn hiện tại chẳng phải đã có thêm cả Chử Tiểu Phong nữa sao. Tốc độ tiêu thụ thịt của gia đình rõ ràng là tăng lên gấp đôi rồi. Thế nhưng... Cận Tiểu Bắc đúng là ấu tể của Cận Dạ thật, còn Chử Tiểu Phong lại là con của Chử Tẫn... Đúng là khó xử mà.
Trì Doanh day day thái dương, thở dài: "Tóm lại là ăn hết thật rồi. Anh cứ chuyển trước cho tôi 100 ngàn tinh tệ đi, tôi đi mua mấy cân thịt. Nếu không ấu tể sẽ phải nhịn đói mất."
Ở một nơi khác, Cận Dạ vừa thực hiện xong thao tác chuyển khoản liền mệt mỏi tựa lưng vào một tảng đá lạnh ngắt.
"Thiếu tướng," Thường Nguyệt lo lắng nhìn anh, "Ngài ổn chứ?"
Vào đúng ngày kết hôn, Thiếu tướng Cận Dạ đã bàn giao lại toàn bộ tài sản trị giá hơn 20 tỷ tinh tệ của mình cho Công chúa Diệp Trì Doanh. Anh có thể nói là đã trở thành một kẻ trắng tay.
Suốt một thời gian dài sau đó, Thiếu tướng còn bị công chúa cấm cản không cho ra ngoài làm việc, thành ra lại càng không có tiền. Hiện tại anh vừa mới trở lại quân đội, mới chỉ nhận được tháng lương đầu tiên, cũng chẳng đáng là bao, vỏn vẹn 200 ngàn tinh tệ.
Vừa nhận lương xong anh đã đem đi mua sữa bột hết sạch, số tiền còn thiếu thậm chí còn phải đi vay mượn thêm từ chiến hữu. Bây giờ, tất cả những thứ mà Diệp Trì Doanh đang được hưởng dụng ở thành Hoang Cổ, đều là do Thiếu tướng dùng quân công tích lũy trước đây của mình để đổi lấy.
Hiện tại, để kiếm thêm tiền nuôi gia đình, Thiếu tướng thậm chí đã bắt đầu tự mình nhận các nhiệm vụ nguy hiểm ra ngoài thành. Kết quả là phía bên công chúa, mỗi lần mở miệng đòi tiền đều là những khoản lớn 100 ngàn tinh tệ một lúc.
Cận Dạ có chút kiệt sức, trầm giọng nói: "Cô ta đúng là... bản tính khó dời."
Thường Nguyệt bất bình: "Thiếu tướng, công chúa chẳng phải đang bấu víu trên người ngài để hút máu hay sao?"
Cận Dạ nhắm mắt lại: "Kiếm tiền vốn dĩ là trách nhiệm của giống đực. Chỉ cần cô ta thực sự dùng số tiền đó để mua thịt cho ấu tể ăn, thì cô ta không làm gì sai cả."
Ấu tể sinh sản theo hình thức thai sinh của tộc Băng Sương Bạch Hổ thực sự rất tốn kém và khó nuôi. Ngay cả bản thân Cận Dạ khi còn nhỏ cũng phải nhờ vào việc huy động tài lực của toàn tộc mới có thể lớn lên khỏe mạnh. Sự tồn tại của Cận Tiểu Bắc hiện tại không thể tiết lộ cho người trong tộc biết, vì vậy một mình anh phải gánh vác việc nuôi dưỡng thằng bé. Đây là trách nhiệm làm cha của anh.
Chỉ là... mức lương của quân đội đế quốc quả thực có chút eo hẹp.
"Thường Nguyệt, cậu xem trong quân bộ còn nhiệm vụ nào có mức quân công cao không. Nếu trên đường đi có đi qua khu vực của tinh thú cấp cao, hãy dừng lại một chút, tôi muốn tự tay săn giết tinh thú."
Mua trực tiếp thịt tinh thú thượng hạng ngoài thị trường quá đắt đỏ, chi bằng tự mình săn bắn rồi mang về thì hơn.
Thường Nguyệt thở dài một tiếng: "Vâng, thưa Thiếu tướng. Ôi, tôi chỉ sợ với cái đức tính kia của công chúa, cô ta lại đem tiền đi tiêu xài hoang phí, hoặc là nướng vào bài bạc gì đó thôi."
Ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của Cận Dạ lập tức phóng thẳng về phía Thường Nguyệt: "Đừng nói năng lung tung."
Thường Nguyệt rụt cổ lại, lầm bầm: "Nhưng mà Thiếu tướng... nếu không phải là đánh bạc, thì hơn 20 tỷ tinh tệ kia sao có thể nói hết là hết sạch sành sanh như vậy được. Tôi nghĩ ngài tốt nhất là nên để mắt, canh chừng cô ta một chút thì hơn."
……
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



