Đường Trừng đang cúi đầu ghi chép chợt nghe được tiếng của Hầu gia cha, ngẩng đầu nhìn qua hơi kinh ngạc, sao cha qua đây nhanh vậy, lại quan tâm hỏi một câu.
“Cha, người ăn cơm nhanh thế? Đã ăn no chưa?”
“cha ăn no rồi.”
Đối với lời nói quan tâm của con gái bảo bối Nam Dương Hầu rất hưởng thụ, con gái trưởng thành rồi, biết quan tâm đến cha, Nam Dương Hầu rất là vui vẻ.
Đương nhiên, vì có thể nhìn đến con rể tương lai bị nấu trên bếp nên ông cũng cố gắng ăn cơm nhanh hơn bình thường, cái này ông không thể nói ra.
Tiểu tử Ôn Hoài An này thế mà vừa xem con gái ông đến ngây người, Nam Dương Hầu hơi đắc ý.
Ông luôn biết con gái bảo bối của ông là tốt nhất, hời cho tiểu tử này quá.
“Trừng nhi, con đang ghi chép à?” Nam Dương Hầu bước đến bên cạnh Đường Trừng nhìn nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo trên giấy, khóe mắt giật giật. trong lòng nghĩ có nên mời một nữ tiên sinh dạy thư pháp cho nha đầu này hay không? Nhưng tưởng tượng đến từ trước đến giờ con gái bảo bối của ông rất ghét chuyện học hành liền đánh mất ý niệm này vậy.
“Vâng, con phải ghi chép cẩn thận chờ đến lúc con ngâm thuốc sẽ không lo lắng gì nữa.”
Đường Trừng không e dè giấu giếm chuyện chính mình làm cha của đứa bé thử nghiệm thuốc lấy kinh nghiệm.
Nam Dương Hầu liếc xéo Ôn Hoài An ngồi trong lu; “Trừng nhi, con làm đúng lắm, con có thể tăng thêm lượng của thuốc thử xem, xem hắn có chịu đựng được không?”
Nghĩ đến chính mình vừa trả qua tra tấn, lại nhìn thấy Ôn Hoài An ngâm thuốc thoải mái dễ chịu Nam Dương Hầu không vừa mắt chút nào.
“Ôn thế tử, cường thể nước thuốc rất trân quý, không nên dùng trên người khác nên chỉ có thể để ngươi chịu ấm ức vậy.”
Ôn Hoài An ngồi trong lu; “….”
Phía trước hắn có dự cảm không tốt không phải là ảo giác, Nam Dương Hầu đây là muốn củ hành hắn mà.
“Không ấm ức chút nào, Hầu gia nói đúng.”
Nam Dương Hầu vừa lòng gật đầu.
Lão đại phu; “….”
Cao ma ma và Tào ma ma đang nhóm lửa nghe Hầu gia nói xongcũng thấy sót ruột, lo lắng.
Đường tứ tiểu thư có thể gây chuyện như vậy, không thể không có công của Nam Dương Hầu
Đường Trừng cảm thấy cha nói rất có lý, quay đầu lại an ủi Ôn Hoài An một chút
“Đừng lo lắng, có câu nói rất đúng, chịu đựng được gian khổ mới xứng là người trên vạn người. chờ chàng ngâm xong nước thuốc nhất định sẽ thay da đổi thị, thân thể nhẹ nhàng, khỏe mạnh, ăn uống tốt đến mức có thể ăn hết cả một con heo.”
Hiện tại hắn đã không có cách nào nhìn thẳng vào hai chữ văn hóa này nữa.
Nam Dương Hầu đường đường là một vị quan to tam phẩm, không nghĩ tới khi ở cạnh Đường Trừng sẽ trở lên không đáng tin hư vậy.
Chiều con gái đến không có nguyên tắc như vậy trừ bỏ Nam Dương Hầu đúng là không có ai.
“Cha, con đã không phải là con của trước kia, ngày sau người sẽ phát hiện con chính là một tòa bảo tàng, càng khai quật càng nhiều bất ngờ.”
Đường Trừng kiêu ngạo tươi cười, cô đã học qua văn hóa cổ đại thế gia đại tiểu thư, xem đi, nay cả người cổ đạiHầu gia cha cũng cảm thấy cô có văn hóa.
Nam Dương Hầu nhìn Ôn Hoài An cười tủm tỉm nói; “Ôn thế tử, là người sắp được khai quật bảo tàng, ngươi thật là may mắn.”
Vẻ mặt Đường Trừng như là kiểu hắn nhặt được trăm vạn lượng vàng ấy.
Đối với hai cha con nhà nay Ôn Hoài An một lời khó nói hết, nhìn thấy ánh mắt hơi uy hiếp của Nam Dương Hầu , hắn kéo khóe miệng miễn cưỡng cười đáp lại; “ Hầu gia nói chính xác, xác thật ta rất là may mắn.”
Nam Dương Hầu lộ ra vẻ vừa lòng tươi cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


