Trong viện
Sau khi Ôn Hoài An nhìn thấy mấy gã sai vặt khiêng một cái lu to đã rửa sạch sẽ vào sân trong lòng dâng lên một dự cảm bất ab.
“cái lu to này….?”
“Là ta cho chàng chuẩn bị để ngâm thuốc tắm.” Đường Trừng vừa nói vừa chỉ huy gã sai vặt đặt cái lu to lên kệ bếp bằng đá mới đắp.
Ôn Hoài An cứng họng lại, dự cảm không ổn càng ngày càng mãnh liệt.
“Sao không phải là thau tắm giống Hầu gia?”
Đường Trừng nhìn hắn nghì hoặc; “không phải là chàng muốn ngâm nhanh rồi còn về nhà sao? Nên ta sai người tìm cái lu to để lúc chàng ngâm thuốc tắm sẽ đặt lên bếp đun, giúp cho cơ thể chàng hấp thu thuốc nhanh hơn, chàng yên tâm, cũng chỉ mất thời gian lhoảng một nén hương thôi, rất nhanh.”
Nam Dương Hầu nghe con gái bảo bối nói xong trong lòng yên lặng đồng tình với con rể tương lại một lúc, sau đó tâm tình lại thoải mái mà ăn cơm trưa.
Lưu lại một gã sai vặt hầu hạ Ôn Hoài An
Ông cảm thấy bây giờ mình ăn uống rất tốt có thể ăn hết năm bát cơm tẻ.
Ôn Hoài An; “….”
“Ta vẫn cảm thấy dùng thau tắm tương đối tôt.”
Tưởng tượng đến hình ảnh chính mình ngồi trong cái lu to ngâm tắm, người khác ở bên cạnh thêm củi đốt lửa cảm giác chính mình như thịt đang chờ nấu chín vậy, da đầu Ôn Hoài An bắt đầu tê dại.
Mày lá liễu của Đường Trừng nhăn lại, vẫn quyết định nói; “Lát nữa ta còn phải đi ngủ trưa, vẫn dùng lu to đi, đều đã chuẩn bị xong hết rồi.”
“ta có thể mang nước thuốc về trong phủ ngâm cũng được.” Ôn Hoài An lập tức nói
Ánh mắt sắc bén của Đường Trừng nhìn Ôn Hoài An, trong mắt tràn đầy vẻ không tin tưởng hắn
“Không được, ở đây ngâm luôn đi, đừng nghĩ lợi dụng sơ hở để trốn.”
Ôn Hoài An; “…..”
Táo ma ma và Cao ma ma; “….”
Tứ đại nha hoàn: ‘…..”
Tiếp tục làm người ẩn hình lão đại phu; “…..”
“Tứ tiểu thư, lát nữa thế tử ngâm thuốc để nô tì giúp đỡ nhé, nô tì có kinh nghiệm nhóm lửa rất tốt”. Tào ma ma ho nhẹ một tiếng, tự đề cử mình.
Đường Trừng liếc Tào ma ma một cái, bà ấy muốn làm gì Đường Trừng sao không biết được nhưng vẫn không sao cả nói; “được.”
Tốc độ của người hầu rất nhanh, chỉ một lát đã chuẩn bị ổn thỏa. trước khi rời đi lại yên lặng đồng tình Ôn thế tử một lần, hiện tại trong sân chỉ còn người một nhà, Đường Trừng chăm chăm nhìn vào Ôn Hoài An , thúc giục nói.
“Chàng nhanh đi vào đi.”
Ôn Hoài An dừng lại một lúc, gã sai vặt hỗ trợ cởi áo ngoài và áo trên.
Trong viện mọi người đều lảng tránh, chỉ có Đường Trừng là trợn to mắt, trắng trợn táo bạo nhìn tới nhìn lui từ trên xuống dưới.
Ôn Hoài An cảm nhận được ánh mắt như bóng với hình của Đường Trừng , khóe miệng hơi giật một chút rồi nhanh chóng trèo vào cái lu gốm sứ to đựng đầy nước thuốc.
“Rất tốt, quả nhiên là có kinh nghiệm nhóm lửa lâu năm.”
Tào ma ma; “…..”
Ngồi trong lu Ôn Hoài An; “…..”
“Ôn Hoài An , lát nữa chàng nhớ nói rõ ràng cảm thụ của chàng, điều này rất quan trọng bởi vì ta cũng muốn ngâm thuốc tắm, vì đứa bé trong bụng ta nên chàng làm cha cũng nên cống hiến một phần sức lực.”
Đường Trừng đứng ở trước mặt Ôn Hoài An, bàn tay tinh tế trắng nõn vỗ nhẹ vào vai của hắn, tủm tỉm nói
Khuôn mặt tuấn tú của Ôn Hoài An đột nhiên căng thẳng, thiếu chút nữa giật bắn người nhảy ra khỏi cái lu.
“Nàng cũng muốn ngâm nước thuốc?”
“Đúng vậy, nước thuốc này vốn chính là ta luyện chế cho chính mình dùng. Con ngươi của ta rất keo kiệt, trừ bỏ cha ta chỉ có chàng là cha của đứa bé có thể hưởng thụ chỗ tốt này thôi, người khác không có phần đâu. Nghe xong chàng có cảm động không?”
Cảm động à?
Đang ở trước mặt bao người bị đặt lên bếp nấu Ôn Hoài An thật dự không cám nói đến cảm động á.
“Cảm động đến mức nói không lên lời à?
Đường Trừng lại lần nữa vỗ một cái lên vai Ôn Hoài An , cười tủm tỉm bẻ cong ý tứ củ hắn.
Ôn Hoài An “…..”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




Cười đến nội thương với bà Trừng
Truyện cười sặc