Cả cái sân to như vậy yên tĩnh trong nháy mắt
Tứ đại nha hoàn vẻ mặt sống không có gì luyến tiếc nữa, ánh mắt tuyệt vọng.
Nếu những lời này bị truyền ra ngoài thì tiểu thư của các cô còn có cơ hội gả ra ngoài nữa không? Các cô thật sự muốn cạy đầu tiểu thư ra xem bên trong có cái gì mà lại sinh ra những ý nghĩ kỳ quái như vậy. Đi theo tiểu như như vậy, các cô thấy một tương lai đen tối rồi.
Lão đại phu cũng chú ý nghe, giật mình không cẩn thận giật đứt mấy sợ râu đau đến mức nhăn cả mặt mày. Mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim làm bộ như chính mình không nghe thấy gì.
Đường Hâm trợn mắt há mồm, Đường Trừng đúng là tìm đường chết không có giới hạn, cô nhìn về phía Đường Trừng ánh mắt ẩn ẩn chút hy vọng, mang theo một chút mừng thầm.
Âm thầm cầu nguyện sau khi nghe xong Đường Trừng nói Ôn thế tử sẽ lui việc hôn nhân này.
Đường Trừng không xứng với nam thần Ôn thế tử của cô!
Trương thị thì vẻ mặt bình tĩnh sống chết mặc bây coi như không liên quan đến mình, có Hầu gia ở đây, bà chỉ cần bảo trì trầm mặc là được.
Đường Trừng cảm thấy mọi người phản ứng rất kỳ quái, tựa như cô vừa làm việc gì tội ác tày trời giống nhau ấy.
Nếu Cha của cục cưng không muốn dùng nước thuốc để cải tạo thể chất, cô liền tìm người khác tốt hơn để kết hôn, đây không phải là việc rất binh thường sao.
Hiện tại cô là người mang thể chất dễ có con, chính là thứ quý hiếm nếu không phải Ôn Hoài An là cha của đứa bé lại có dung mạo đẹp trai, cao ráo thì cô cũng không vì đứa bé mà muốn gả cho hắn đâu.
Lúc này Đường Trừng đã quên mất là cô đang ở thời đại phong kiến chứ không phải ở Tinh Tế, là thời đại nam tôn nữ ti, đàn ông làm trời, phụ nữ là phụ thuộc phẩm.
Ôn Hoài An nhìn vẻ mặt không sao cả của Đường Trừng , trong lòng hơi nghẹn lại, không biết làm sao.
“Đường Trừng , ta không có sở thích nhuộm màu mũ của mình (ý là đội mũ xanh ấy)”
“Ngươi không nghĩ giải trừ hôn ước à?” đôi mắt xinh đẹp của Đường Trừng nhìn thẳng Ôn Hoài An , đáy mắt hiện lên quang mang khó hiểu.
“Đúng vậy.”
Ôn Hoài An có một vị hôn thê tùy hứng lạ không coi trọng hắn như vậy, lại còn nghĩ muốn mang con của hắn gả cho người khác, dù có tu dưỡng tốt đi nữa cũng vô dụng.
ở trước mặt Đường Trừng , tu dưỡng của hắn, phong độ công tử của hắn, lễ nghi của hắn đều không cánh mà bay.
Cô chính là có bản lĩnh như vậy, tức chết người không đền mạng.
Nhưng trong tiềm thức của Ôn Hoài An chưa bao giờ nghĩ đến sẽ giải trừ hôn ước với Đường Trừng , điểm này hắn vẫn chưa phát hiện ra.
Mắt hạnh của Đường Trừng cong cong, tâm tình rất vui sướng
Xem đi, đã bảo cô là hàng quý hiếm mà, vị hôn phu cắn chết không bỏ, haiz, quá là sầu người.
Nếu cha của đứa bé không có tính toán giải trừ hôn ước thì có vẻ hắn nguyện ý dùng nước thuốc cường thân kiện thể
Đường Trừng cảm thấy như vậy cũng tốt.
Đứa bé sống với cha ruột sẽ tốt hơn sống với cha kế.
“Chờ một lát chàng đi ngâm nước thuốc cường thân kiện thể nhé, nhìn chàng quá yếu.”
Lại bị nói quá yếu lần nữa, Ôn Hoài An khóe miệng giật giật, gật đầu đáp ứng.
Cha vợ tương lại đã tự mình thí nghiệm nước thuốc của Đường Trừng , không có lý do gì để hắn lùi bước cả.
Đối với sự thức thời của cha đứa bé, Đường Trừng rất hài lòng, gương mặt tinh xảo lại tràn đầy vẻ ghét bỏ.
“quay đi quay lại một vòng vẫn phải ngâm nước thuốc, không hiểu chàng lăn lộn làm gì nữa.?”
Mọi người; “….”
Đường Hâm khó tin nhìn về phía Ôn Hoài An đang có vẻ thỏa hiệp với Đường Trừng , trên mặt đầy vẻ kinh ngạc, rõ ràng cốt truyện trong sách không phải như vậy.
Cô xuyên không tới sau luôn điệu thấp làm việc, chưa bao giờ can thiệp vào sự phát triển của cốt truyện, chưa nói tới hiệu ứng bươm bướm.
Nhưng Đường Trừng lại quỷ dị không phá thai, nha hoàn vẫn luôn nhảy nhót, giương oai “San Hô” đã bị cha làm biến mất.
Về Đường Trừng thì cốt truyện đóng băng rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)