Lâm Thanh Phong khẽ cười, nụ cười mang chút giễu cợt: “Tiểu Đông Bắc, vậy thì không giống phong cách của chúng ta rồi. Chúng ta ra ngoài ăn uống, có bao giờ bắt phụ nữ phải uống rượu đâu, anh Chính cũng không phải loại người như vậy.”
Tiểu Đông Bắc xua tay lia lịa, bàn tay vung giữa không trung, động tác rất khoa trương: “Mọi người không hiểu đâu, phụ nữ bên Thâm Quyến không giống phụ nữ ở chỗ mình, không thoải mái và phóng khoáng như mấy cô gái Bắc Kinh đâu.”
Khóe môi Văn Thiền thấp thoáng một nụ cười lạnh. Những người khác tuy không lên tiếng, nhưng trong lòng ít nhiều đều hiểu cả, mấy lời này của Tiểu Đông Bắc là đang bịp người ta.
Tiểu Đông Bắc nhận túi, vừa liếc qua, thấy trong đó có thuốc Trung Hoa và rượu Ngũ Lương Dịch, mắt lập tức sáng rực: “Anh Chính, sao anh khách sáo thế, tới chơi thôi mà còn mang quà cáp làm gì.”
“Không đáng bao nhiêu cả.” Trần Bác Chính dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, đi thẳng vào chuyện chính: “Nhưng tôi có chuyện muốn nói với cậu, tôi cần mượn tám vạn tệ, hai tháng sau trả, tính lãi theo giá thị trường.”
Nụ cười trên mặt Tiểu Đông Bắc cứng lại.
Trong mắt hắn, men say mơ hồ như sương mù chợt tan biến rồi lại dần dần phủ trở lại. Hắn ợ rượu một cái: “Anh Chính, anh đừng đùa với em thế chứ. Anh là ai chứ, còn phải vay tiền em sao.”
Lâm Thanh Phong lạnh giọng: “Trước không phải cậu còn huênh hoang là ở biệt thự nhỏ, lái hai chiếc Santana, vợ lại còn có cả nhà máy, sao giờ đến tám vạn cũng không có?”
“Anh Phong, anh cũng nói em là đang nổ đấy thôi, sao anh lại tin.” Tiểu Đông Bắc như thể toàn thân rũ rượi trong ghế, giơ ngón trỏ lên: “Cái Santana và cái nhà máy đó là thật, nhưng là của bố vợ em. Còn em á, đến giờ tích cóp được nhiều lắm cũng chỉ tầm một hai ngàn. Lần này vì tiếp đãi mấy anh, em chơi tới bến, gom hết tiền riêng ra rồi. Chứ không thì, chắc cũng có thể cố gắng xoay cho anh Chính ít nhiều.”
Sắc mặt mấy người bên Lâm Thanh Phong đều không dễ coi.
Thằng Béo thì đập mạnh tay xuống bàn một cái “bốp”: “Mày nói thẳng mẹ nó ra là có cho mượn không, nói lắm thế làm gì! Lúc mày chạy trốn tìm anh Chính vay ba ngàn, anh Chính có vòng vo lắm lời với mày vậy không?”
“Thằng Béo.” Trần Bác Chính nghiêng đầu, ra hiệu bằng tay bảo cậu ta im: “Toàn là anh em với nhau, không cần nói mấy lời đó.”
“Anh Chính, nhưng hắn làm thế là không có tình nghĩa gì hết!” Thằng Béo giận đến mức mặt đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi rõ, từ đầu kéo dài xuống tận cổ.
Văn Thiền đứng bên cạnh nhìn mà cũng thấy lo, sợ thằng Béo tức đến nổ tung. Cô thật sự không nhìn ra, tưởng thằng Béo là người dễ tính nhất, ai ngờ lại phản ứng dữ dội nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

