Hàn Thanh Lạc nhếch môi, giơ ngón tay ngoắc ngoắc: "Kêu một tiếng tỷ tỷ nghe xem nào?"
Quân Hành Dư cười lạnh: "Thì ra ngươi muốn có đệ đệ muội muội hả? Hay để ta bảo cha ngươi tìm một nữ tu làm thê tử đi, đỡ cho lão cha ngươi không cưới nổi vợ. Đến lúc đó sinh ra một đống đệ đệ muội muội cho ngươi tha hồ mà làm tỷ tỷ!"
"Truy cha ta? Người muốn tìm cha ta có thể xếp hàng dài từ đây đến tận cổng tông môn ấy chứ!" Hàn Thanh Lạc lắc đầu, trừng mắt liếc Quân Hành Dư."Cha ta lớn lên đẹp như vậy, làm sao mà không cưới được vợ? Nhưng vấn đề là nương ta còn đang đợi chúng ta ở Huyền Linh Giới, cha ta sao có thể cưới người khác được!"
Quân Hành Dư thấy Hàn Thanh Lạc đi rồi, lập tức quay đầu nhìn Cố Kiệu: "Tiếu diện hồ, thả ta xuống ngay!"
"Tiểu lông chim, nói vài câu dễ nghe chút đi."
Quân Hành Dư nhướng mày, đánh giá hắn từ trên xuống dưới rồi nhếch môi: "Chẳng lẽ ngươi còn có ưu điểm gì sao?"
Cố Kiệu nghĩ thầm, rốt cuộc tiểu tử này cũng phát hiện ra tài năng của hắn rồi. Nhưng ngay sau đó lại nghe thấy một câu:
"Ngươi lớn lên cũng không đẹp bằng ta!"
Cố Kiệu: "..." Ngươi khen ta kiểu gì thế này?!
-
Một canh giờ sau, nghi thức thu đồ đệ cuối cùng cũng kết thúc. Ánh Noãn đang định chạy về chỗ sư phụ thì bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói.
"Ánh Noãn muội muội thật may mắn, không ngờ lại được Nhược Mộc tôn giả thu làm đồ đệ."
"Đúng vậy! Ngâm Thủy muội muội cũng là đơn mộc linh căn mà!"
Ánh Noãn nhìn sang, thấy người vừa lên tiếng chính là Sở Ngâm Thủy – nữ phụ tiểu bạch hoa.
Nàng bước lên trước, giọng điệu thản nhiên: "Không sai! Ta chính là may mắn hơn ngươi đấy. Ai bảo vận khí cũng là một phần của thực lực!"
Sở Ngâm Thủy có chút tủi thân, nhưng vẫn dịu dàng nói: "Muội muội may mắn như vậy, tỷ tỷ cũng mừng thay cho muội."
Lúc này, Vân Ánh Dao vừa đến tìm Ánh Noãn thì nghe được đoạn đối thoại. Nàng lập tức bước lên, chắn trước mặt muội muội, ánh mắt lạnh lùng nhìn Sở Ngâm Thủy.
"Muội muội của ta chỉ có một tỷ tỷ là ta. Nó giỏi thế nào cũng không cần một kẻ không liên quan như ngươi chúc mừng."
Từ lần trước bắt gặp ánh mắt Sở Ngâm Thủy nhìn Noãn Bảo, Vân Ánh Dao đã chẳng có chút hảo cảm nào với nàng ta.
Sở Ngâm Thủy khẽ run lên, đôi mắt ngập nước, như thể muốn khóc nhưng lại cố nhịn. Đáng tiếc, lần này chẳng ai lên tiếng giúp nàng. Dù sao, không ai dám đắc tội với đồ đệ của tôn giả.
Quân Hành Dư cùng mẫu thân vừa bước vào đại điện, liền thấy Ánh Noãn, hắn lập tức vẫy tay gọi: "Tiểu Miêu nhãi con!" Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn rơi vào gương mặt đang rơm rớm nước mắt của Sở Ngâm Thủy, nhíu mày khó chịu.
"Ơ? Đôi mắt ngấn lệ này lại xuất hiện bên cạnh nhà ta tiểu Miêu nhãi con là sao đây?"
Sở Ngâm Thủy biết mình không thể đấu võ mồm với Quân Hành Dư, hắn sẽ chẳng thương hại nàng. Nhưng ngay lúc đó, nàng liếc thấy một bóng dáng đỏ rực đang tiến đến. Đôi mắt long lanh lập tức rơi lệ.
"Sư phụ!"
Người vừa đến vận một bộ hồng y lóa mắt, dung mạo tuyệt sắc như tranh vẽ.
Ánh Noãn nhìn thoáng qua, thầm cảm thán: "Tu chân giới đúng là chẳng có ai xấu xí cả. Nếu sư phụ ta mà mặc hồng y, nhất định cũng là một đại mỹ nhân tuyệt sắc!"
Thu Nguyệt nhìn tiểu đồ đệ của mình đang khóc, ánh mắt quét qua Quân Hành Dư, giọng điệu lạnh nhạt:
"Có người bắt nạt ngươi sao?"
Sở Ngâm Thủy lén lút liếc nhìn Vân Ánh Noãn, sau đó cúi đầu, giọng ấp úng:
"Sư phụ, không ai khi dễ đồ nhi cả, chỉ là đồ nhi bỗng nhiên cảm thấy có chút tủi thân."
Thu Nguyệt nghe vậy, ánh mắt khẽ quét qua. Vân Ánh Dao lập tức kéo muội muội đứng phía sau mình, cảnh giác che chở. Nhìn cảnh tượng này, Thu Nguyệt chỉ cười nhạt, rồi quay sang Quân Hành Dư:
"Tiểu tử Quân, ngươi nói thử xem!"
Tất cả mọi người đều bất ngờ. Không ai nghĩ rằng Thu Nguyệt lại để Quân Hành Dư lên tiếng.
Sở Ngâm Thủy siết chặt tay, trong lòng dâng lên cảm giác ấm ức. Sư phụ sao có thể để hắn nói chứ? Hắn vốn dĩ cùng phe với Vân Ánh Noãn! Chẳng lẽ sư phụ căn bản không định giúp nàng sao? Nghĩ đến đây, Sở Ngâm Thủy càng thấy tủi thân hơn.
Quân Hành Dư thản nhiên cầm lấy thủy tinh cầu ghi hình trong buổi đại điển, giơ lên trước mặt Thu Nguyệt, cười hì hì:
"Dì Thu Nguyệt, tự ngươi xem đi. Xem xem đồ đệ mà ngươi thu về là loại nào. Dì tốt nhất nên dạy bảo nàng cẩn thận, đừng có chút chuyện là lôi nước mắt ra khóc!"
Sở Ngâm Thủy vừa thấy thủy tinh cầu, trong lòng lập tức hoảng loạn. Nàng vội cúi đầu, nước mắt ào ào rơi xuống như nước vỡ bờ, giọng nghẹn ngào:
"Sư phụ, thật sự không có ai khi dễ đồ nhi."
Thu Nguyệt nhìn nàng, giọng điệu vẫn nhàn nhạt:
"Ngâm Thủy, yên tâm đi! Nếu thực sự có người bắt nạt ngươi, vi sư nhất định sẽ đòi lại công bằng. Linh Ẩn Tông là nơi giảng đạo lý, sẽ không để ai bị oan ức."
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén.
Sở Ngâm Thủy nghe mà lòng run lên. Nàng biết sư phụ chắc chắn đã xem qua mọi chuyện trong thủy tinh cầu. Hơn nữa, trong lòng Thu Nguyệt có lẽ cũng đã rõ ràng: nàng chưa bao giờ thực sự muốn làm đồ đệ của bà. Mục tiêu của nàng xưa nay vẫn là bái Nhược Mộc tôn giả làm thầy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)