“Bà Phương ơi, con muốn ăn khoai tây chiên, con đói bụng rồi.”
Tư Điềm khẽ nhướng mày. Quý Tri Nhạc bữa sáng chỉ uống một ngụm sữa bò, chẳng ăn gì cả, lúc ấy bỏ chạy cũng nhanh lắm mà. Giờ lại đói rồi sao? Cô giữ chặt tay Ninh Nhất, khẽ lắc đầu với cậu bé. Ninh Nhất lập tức hiểu ý cô muốn làm gì, rồi cùng cô đứng nán lại ở cửa.
Cô đã nói má, đều là cũng một mẹ sinh ra, lớn lên cùng một môi trường như nhau, như thế nào Quý Tri Nhạc lại là một con “gấu con”, hoá ra là còn có người ở bên cạnh châm ngòi ly gián.
Đứa trẻ không ăn sáng, vậy mà lại bị dẫn dắt thành việc mẹ không cho ăn.
"Vâng, vâng!" Quý Tri Nhạc phụ họa.
"Bé ngoan của bà, khổ thân cháu quá. Tri Nhạc muốn ăn khoai tây chiên vị nào nhỉ, để bà đi lấy cho cháu nhé."
“Cháu muốn ăn vị cà chua !.”
Tư Điềm đẩy cửa bước vào đúng lúc đó. Ánh mắt cô lướt qua hai người trong phòng khách. Quý Tri Nhạc vừa thấy cô đã lập tức rụt lại phía sau người phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ trung niên nhìn thấy Tư Điềm, sắc mặt cũng khẽ biến: "Phu nhân, ngài đã về rồi ạ."
Tư Điềm không để ý đến bà ta, nhìn thẳng vào Quý Tri Nhạc: "Con muốn ăn khoai tây chiên à?"
Quý Tri Nhạc trốn ở sau lưng bà ta còn tưởng mình có chỗ dựa vững chắc lắm. Bà rất thích bé, cũng thường cho bé rất nhiều đồ ăn vặt thơm ngon. Bé siết chặt hai nắm tay nhỏ, dũng cảm nói: "Con muốn ăn!"
Bà Phương cũng hùa theo thuyết phục cô:”Phu nhân, Tri Nhạc nó đói rồi. Trẻ con mà đói thì lớn lên dễ sinh nhiều bệnh tật lắm. Ăn chút đồ ăn vặt lót dạ cũng không sao đâu ạ.”
Quý Tri Nhạc gật đầu thật mạnh, đúng vậy! Bé chỉ muốn ăn đồ ăn vặt thôi.
Tư Điềm vẫn không thèm để ý đến bà Phương, chỉ tiếp tục hỏi Quý Tri Nhạc: "Tại sao con lại đói bụng?"
Quý Tri Nhạc cắn cắn má, dùng cái đầu thông minh của mình suy nghĩ một chút, bé cũng biết mình hơi đuối lý.
Tư Điềm đã trả lời thay cậu: "Vì con không ăn sáng, mà không ăn là vì chính con đã chạy mất."
Quý Tri Nhạc siết chặt tay hơn nữa, trốn sau lưng bà Phương, đầu hơi cúi thấp, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn Tư Điềm.
Sắc mặt bà Phương đã có chút không giữ được. Bà không hiểu tại sao Tư Điềm, người vốn yếu đuối và chẳng mấy quan tâm đến hai đứa trẻ, lại bỗng chốc trở nên hống hách, thậm chí còn liên tục xem thường bà.
Bà tự cho rằng mình đã làm việc ở Quý gia ba năm, nuôi dạy hai đứa trẻ, lại là bậc trên, tuổi tác thậm chí có thể làm mẹ của Tư Điềm. Làm sao một người trẻ tuổi có thể không cho con ăn? Dù bà có nghĩ sai đi nữa, thì đó cũng là vì thường ngày Tư Điềm đối xử với hai đứa trẻ quá tệ.
“Phu nhân, trẻ con nghịch ngợm chỉ cần nói một chút là sẽ biết lỗi ngay ấy mà. Tri Nhạc là một đứa bé ngoan, sau này chắc chắn sẽ không làm vậy nữa đâu.”
Quý Tri Nhạc gật đầu lia lịa.
Tư Điềm cuối cùng cũng chuyển ánh mắt sang bà Phương. Biểu cảm của cô rất lạnh lùng: "Bà Phương, Tri Nhạc gọi bà một tiếng bà là tình cảm. Tôi là mẹ ruột của Tri Nhạc, chẳng lẽ bà cũng là bà ruột của nó sao?"
Sắc mặt bà Phương tái mét: "Phu nhân, tôi chỉ là quan tâm Tri Nhạc thôi mà."
Tư Điềm nói: "Cảm ơn bà đã quan tâm Tri Nhạc, nhưng tôi là mẹ của Tri Nhạc, và quan điểm giáo dục của tôi có chút xung đột với bà."
"Bà Phương, bà cũng lớn tuổi rồi, đi làm lại không tiện lắm, vẫn là nên về nhà chăm cháu, dưỡng già đi."
Tư Điềm nắm tay Ninh Nhất, đi đến bên cạnh Quý Tri Nhạc. Cô nhìn Quý Tri Nhạc từ trên cao, rồi cất lời: "Về phòng với mẹ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
