Quý Tri Nhạc chỉ hé một khe cửa nhỏ, cảnh giác mà nhìn cậu:”Anh trai.”
Quý Ninh Nhất hỏi:”Mẹ muốn đưa chúng ta ra ngoài, em có muốn đi cùng không?"
Quý Tri Nhạc có chút xoắn xuýt, bé rất muốn ra ngoài chơi, nhưng mà nhưng nếu bà mẹ xấu xa kia đi cùng thì bé có bị mẹ bắt nạt không nhỉ?
Quý Tri Nhạc cẩn thận hỏi:”Mẹ có bắt nạt em không?”
Quý Ninh Nhất nói: “Anh không biết.”
Quý Tri Nhạc ngẫm nghĩ: “Vậy bây giờ mẹ có vui không?”
Quý Tri Nhạc biết khi mà người lớn vui vẻ thì sẽ không bắt nạt trẻ con còn khi người lớn không vui thì sẽ bắt nạt.
Bàn tay Quý Ninh Nhất lặng lẽ nắm lấy khung cửa, giọng nói nhỏ hẳn đi: "Mẹ không vui."
"Vậy thì em không đi đâu." Quý Tri Nhạc nói, "Anh hai cũng đừng đi, mẹ sẽ đánh anh đấy."
Quý Ninh Nhất đáp: "Anh muốn đi."
Quý Tri Nhạc bĩu môi:”Thế thì tùy anh, em đi làm bài tập đây.”
Quý Ninh Nhất đồng ý sau đó quay người đi đến chỗ Tư Điềm.
Tư Điềm ngẩng đầu lên, lúc cô nhìn thấy chỉ có một mình Quý Ninh Nhất đi tới là biết ngay: “Thằng bé không đi cùng à?”
Quý Ninh Nhất nói:”Tri Nhạc sợ bị mẹ bắt nạt nó.”
Tư Điềm khẽ cười lạnh, rồi nắm tay Quý Ninh Nhất: "Vậy chúng ta đi."
Bàn tay Quý Ninh Nhất khẽ cuộn tròn lại, rồi cũng siết chặt tay Tư Điềm.
Tư Điềm cố gắng minh oan cho mình: "Mẹ sẽ không bắt nạt con đâu. Ninh Nhất ngoan như vậy, mẹ yêu còn không hết nữa là."
Mặt Quý Ninh Nhất ửng đỏ: "Con cũng yêu mẹ, yêu mẹ nhiều lắm!"
*
Tư Điềm dẫn Quý Ninh Nhất đến trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố rồi đi thẳng đến quầy bán mỹ phẩm. Lúc cô chọn mấy món rồi cẩn thận dùng thử, cô sợ Quý Ninh Nhất sẽ thấy buồn chán nên còn nhẹ nhàng hỏi cậu: "Ninh Nhất này, con có muốn sang khu vui chơi trẻ em chờ không?”
Quý Ninh Nhất lắc đầu:”Con muốn ở đây chờ mẹ.”
Tư Điềm nói: "Nhưng một mình con sẽ hơi buồn đấy."
Quý Ninh Nhất đáp: "Không buồn đâu ạ, con thích ngắm mẹ trang điểm. Mẹ đẹp lắm."
Tư Điềm mềm lòng đến rối tinh rối mù. Không biết có phải lớp lọc của Quý Ninh Nhất đối với cô hơi dày không mà lúc nào cũng khen cô xinh đẹp, lại còn cảm thấy cô sẽ không nói dối nữa chứ.
Cô nhân viên quầy bên cạnh không nhịn được lên tiếng: "Con của chị đáng yêu thật đấy."
Tư Điềm gật đầu: "Đúng không, con trai tôi đó."
Tư Điềm nhanh chóng chọn xong mỹ phẩm. Lúc quẹt thẻ, cô cảm thấy sảng khoái lạ thường, giờ cô cũng là người tiêu thẻ đen rồi.
"Ninh Nhất, con có muốn mua gì không? Mẹ sẽ đi cùng con."
Quý Ninh Nhất lắc đầu:”Con không muốn mua gì cả, mẹ cứ mua những gì mẹ thích là được."
“Vậy chúng ta đi mua quần áo đi!” Tư Điềm nhớ lại kiếp trước, đồng nghiệp cô rất mê mua quần áo cho trẻ con. Những bộ đồ nhỏ xíu mà chẳng khác gì quần áo người lớn thật. Hồi đó cô thấy khó hiểu, có tiền sao không tiêu cho bản thân mình.
Bây giờ cô mới hiểu ra một chút. Vì trẻ con quá đáng yêu, nên người ta rất muốn trang trí cho chúng. Hơn nữa, bây giờ cô cũng là người có tiền rồi nhé!
Ở khu vực bán đồ dành cho trẻ em, Tư Điềm vừa nhìn thấy bộ quần áo Ultraman trên người manocanh liền không tài nào rời mắt được. Bộ đồ kia được đặt ngay chính giữa cửa hàng, hoàn toàn thu hút được sự chú ý của các bạn nhỏ vây xung quanh. Trong lòng Tư Điềm cũng rục rịch không yên: “Ninh Nhất à, con đi thử bộ này trước đi."
Quý Ninh Nhất cũng nhìn thấy bộ trang phục Ultraman đó, cậu nhíu mày có chút do dự: "Mẹ thật sự rất thích nó sao ạ?"
Tư Điềm gật đầu.
Quý Ninh Nhất nói: "Vậy con thử xem."
Mắt Tư Điềm sáng lên, cô đưa bộ đồ Ultraman cho Quý Ninh Nhất: "Mẹ giúp con thay nhé?"
Mặt Quý Ninh Nhất ửng đỏ: "Không cần đâu ạ, con tự thay được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



