Thẩm Thúy xoa xoa chân tóc đau nhức, không muốn dây dưa với bà nữa, chỉ kiên quyết nói: “Lần trước con ốm nặng một trận, suýt nữa mất mạng. Đi một vòng trước Quỷ Môn Quan, giờ con đã nghĩ thông suốt nhiều chuyện rồi. Cành cao đó há dễ trèo vậy sao? Ở Mục gia đã chịu thiệt một lần, chẳng lẽ còn muốn chịu lần thứ hai? Vệ gia nhìn thì hào nhoáng đấy, nhưng nhà cao cửa rộng mới lắm chuyện khuất tất, đâu phải là nơi con có thể xoay xở được? Nương cũng đừng khuyên con nữa, nếu là đi làm công bình thường, con cũng sẽ nhận lời. Nhưng nếu ôm cái tâm tư đó bắt con đến Vệ gia, con tuyệt đối không đồng ý!”
Thấy đôi mắt sắc lẻm của Trịnh thị trợn lên, Thẩm Thúy lại bồi thêm một câu: “Cho dù không vì chuyện khác, chỉ vì Nhị Bàn nhà chúng ta thì sao? Nó từ nhỏ chưa từng rời con nửa bước. Con đến Vệ gia, không thể mang nhi tử theo được, đó là muốn mẹ con con phải chia lìa. Nó rời xa con thì biết làm sao?”
Nhắc đến Mục Nhị Bàn, giọng Trịnh thị hạ xuống một chút, nhưng vẫn cố chấp nói: “Ngươi ngốc à, có ta ở đây, chẳng lẽ còn sợ không ai chăm sóc Nhị Bàn? Ngươi đi tìm tiền đồ, Nhị Bàn cứ để ta mang về nhà. Có ta trông nom cho ngươi, bọn trẻ trong nhà có gì, ta nhất định không để nó thiếu thốn! Hơn nữa chính vì Nhị Bàn, ngươi càng phải tính toán sớm. Cái nơi thôn quê này, ngươi lại chẳng có nghề ngỗng gì trong tay, mẹ góa con côi sống thế nào? Chẳng lẽ còn chờ Mục Đại Lang kia tới chăm sóc mẹ con các ngươi?”
"Đương nhiên không phải." Thẩm Thúy nói: "Cuộc sống là do người ta sống mà ra, sau này con tự nhiên có cách."
Trịnh thị thấy nàng dầu muối không ăn, lại nghe nàng nói vừa mới ốm nặng một trận, vừa xót con vừa tức giận, không tiện ép buộc nàng lúc này, cuối cùng đứng dậy nói: “Lời hay lẽ phải ta đã nói hết với ngươi rồi, tự ngươi nghĩ cho kỹ đi, nương sẽ không hại ngươi đâu. Nhị Lang còn nhỏ, bản thân ngươi lại không có bản lĩnh, nam nhân trụ cột trong nhà không còn, ngươi mới hai mươi sáu, chẳng lẽ định ở vậy cả đời? Ngươi sớm tái giá vào nhà tốt, đợi ngươi đứng vững chân ở Vệ gia rồi, chẳng phải là có thể đón Nhị Lang đến đó cùng hưởng ngày tốt lành sao?”
Thẩm Thúy đương nhiên vẫn không chịu, cuối cùng Trịnh thị ném lại một câu: “Nếu ngươi không nghe lời ta, vậy Tết này cũng đừng về nhà mẹ đẻ!”, rồi tức giận đùng đùng bỏ đi.
Lý thị vội vàng đứng dậy đi theo Trịnh thị ra khỏi sân, nhưng lại nhanh chóng quay trở lại.
Thẩm Thúy hơi nhếch môi, còn chưa kịp nở nụ cười, đã nghe Lý thị lại ngập ngừng nói: “Chỉ là... vừa rồi ở ngoài cửa nương có dặn, hồi đầu đông người có cho muội năm lượng bạc, giờ trong nhà tiền bạc hơi kẹt, muội xem có thể trả lại số bạc này trước được không...”
Thẩm Thúy: ...
Mấy năm nay Thẩm gia ăn nên làm ra, Mục gia lại sa sút, nguyên thân không ít lần về nhà mẹ đẻ xin xỏ.
Trịnh thị trước nay chỉ toàn lén lút cho thêm, chưa bao giờ đòi lại tiền bạc từ nữ nhi.
Đột nhiên mở miệng đòi nàng trả tiền, rõ ràng là muốn dằn mặt nàng, cho nàng biết cái khó của việc sống thiếu tiền bạc, sau đó ngoan ngoãn nghe lời bà!
Số bạc này mà không trả, không biết còn gây ra chuyện gì nữa.
Nàng bảo Lý thị đợi một lát, rồi nhanh chân vào phòng ngủ, lấy một thỏi bạc nhỏ ra.
Lý thị đỏ mặt, lại nhỏ giọng khuyên nàng vài câu, nói sau này sẽ tìm cách đưa bạc lại cho nàng, rồi lập tức cầm thỏi bạc ra ngoài đưa cho Trịnh thị.
Nữ nhi tính tình keo kiệt, lại xưa nay không nể mặt tẩu tử, Trịnh thị đứng ở cổng chính là đang chờ hai chị em dâu họ cãi nhau ầm lên, để bà có cớ vào nhà tiếp tục khuyên nữ nhi đến Vệ gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)