: Linh KimĐược Tần Văn Châu cho phép đi nhà trẻ, hai người Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi rời giường từ sớm, sau đó ngoãn ngoãn ăn xong cơm, rồi ngồi ở sô pha xem TV một hồi.Tần Văn Châu thay quần áo xong, liền mang hai đứa trẻ đi nhà trẻ.Nhìn Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi tiến vào nhà trẻ, Tần Văn Châu cũng có chút không yên tâm dặn dò: "Tiểu Cẩn, nhớ kỹ việc đã đáp ứng với mẹ, ở nhà trẻ không thể nghịch ngợm, càng không thể cùng bạn bè chạy tới chạy lui."Tần Văn Châu lại đối Ngôn Hi dặn dò: "Tiểu Hi, con trông chừng em gái, có nghe không?"Ngôn Hi cùng Ngôn Cẩn đều ngoan ngoãn gật đầu: “Đã biết thưa mẹ, con sẽ nghe lời."Sau đó hai người liền cùng nhau nắm tay đi vào nhà trẻ.Vẫn luôn nhìn cho đến khi không còn nhìn thấy hai thân ảnh, Tần Văn Châu lúc này mới xoay người trở về nhà.Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi tiến vào lớp, kết quả được một đám bạn bè nhiệt liệt chào mừng.Tống Thiến vọt lên đến trước mặt Ngôn Cẩn đầu tiên."Tiểu Cẩn, cậu lâu như vậy không có đi học a."Thời điểm Tần Văn Châu cho Ngôn Hi cùng Ngôn Cẩn nghỉ học, cũng không có nói cho giáo viên của nhà trẻ hai người là bị đám buôn người bắt cóc.Chỉ nói người một nhà đi ra ngoài du ngoạn, hai chị em không cẩn thận bị thương, đều phải đi bệnh viện.Ngôn Cẩn tự nhiên cũng là biết điểm này, bởi vậy nghe xong Tống Thiên quan tâm, cô gật gật đầu nói: "Tớ mấy hôm trước là sinh bệnh, mẹ liền cho tớ nghỉ mấy ngày."Thời điểm này một thân ảnh mượt mà bỗng xông ra từ phía sau Tống Thiên.Nhìn thấy Ngôn Cẩn, mắt Tống Vân Kỳ sáng lên."Em gái, ngươi cũng đi nhà trẻ."Thời điểm Tống Vân Kỳ trở về, Ngôn Hi cùng Ngôn Cẩn đều đã xin nghỉ.
Bởi vậy hắn nghe em họ là Tống Thiên kể lại những việc xảy ra trong khoảng thời gian hắn ở nhà ông ngoại.
Mà thành phố Tĩnh An cùng quê bọn họ khoảng cách cũng không tính là gần, nếu người một nhà lựa chọn lái xem thì không tiện.Cho nên đối với lựa chọn đi máy bay, Tần Văn Châu lúc này lại đang lo lắng Ngôn Cẩn ở trên máy bay tái phát bệnh tim.Cứ cho là tỷ lệ này rất nhỏ, nhưng Tần Văn Châu cũng không muốn Ngôn Cẩn trải qua cái mạo hiểm này.Bởi vậy sau khi bàn bạc một phen, Tần Văn Châu cùng Ngôn Thành đưa ra quyết định tự mình lái xe về quê.Kỳ thực hai người bọn họ cũng đã ba năm rồi không về quê quán.Ba năm trước là thời kỳ bệnh tình của Ngôn Cẩn khẩn trương, ở quê điều kiện chữa bệnh khẳng định kém xa thành phố Tĩnh An.Bởi vậy trừ bỏ liên hệ qua điện thoại, Tần Văn Châu cùng Ngôn Thành cũng không có về quê.Tuy lần này tự lái xe có điểm mệt nhọc, nhưng cũng may Tần Văn Châu và Ngôn Thành đều biết lái xe, trên đường bọn họ cũng có thể thay phiên nhau nghỉ ngơi.Ngôn Cẩn ở trên xe không lâu liền ngủ mất, mặc kệ là đời trước hay đời này, Ngôn Cẩn vẫn có điểm say xe..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)