Kha Miên Đường hơi ngớ người, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa tay làm ký hiệu chữ V trước ống kính.
Bạn nữ kia chụp xong ríu rít cảm ơn, đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn cô thêm cái nữa, rồi mới cúi xuống bấm điện thoại thoăn thoắt.
Cao Nhược Tịch và Thôi Lị Na đã lên xe do tài xế của gia đình đến đón và về trước rồi.
Vốn dĩ cô định về cùng họ luôn, dù sao thì đồ đạc cũng mua đủ, mà chân cẳng thì rã rời sắp gãy làm đôi đến nơi.
Nhưng cô chợt nhớ Vinh Thiệp từng dặn khi nào xong việc thì gọi cho anh.
Hơn nữa hôm nay cô đi quẹt thẻ của anh, chiếc thẻ hiện vẫn đang nằm trong túi xách, kiểu gì cũng phải gặp để trả lại chứ.
Cô lấy điện thoại ra, tìm tên Vinh Thiệp rồi bấm gọi.
Trong ống nghe truyền đến từng tiếng tút dài chờ kết nối… một tiếng, hai tiếng.
…
Ở một diễn biến khác, Vinh Thiệp vừa kết thúc cuộc họp bước ra ngoài, vị giám đốc bộ phận đã dẫn theo hai người, một già một trẻ, đi tới.
Người lớn tuổi hơn họ Trần, là giáo sư của khoa Khoa học Dữ liệu thuộc Đại học Lăng Châu, một người có tiếng nói và sức ảnh hưởng nhất định trong giới học thuật trong nước.
Giám đốc đi lên phía trước, làm động tác "mời": "Sếp Vinh, vị này là giáo sư Trần, đối tác trong dự án lần này của chúng ta."
Vinh Thiệp khẽ gật đầu.
Thái độ của anh đối với giới học giả thường ôn hòa hơn đôi chút so với giới thương nhân: "Giáo sư Trần, vất vả cho thầy rồi."
Thấy sếp lớn đích thân hỏi han, giáo sư Trần hơi bất ngờ xen lẫn hãnh diện, vội vàng xua tay: "Đâu có đâu có, Tinh Vân bằng lòng cho chúng tôi cơ hội này, đó là niềm vinh hạnh của chúng tôi mới phải."
Tiếp đó ông ấy nghiêng người, để lộ ra Trương Hâm vẫn đứng im lặng phía sau: "Sếp Vinh, đây là sinh viên của tôi, Trương Hâm. Những công việc hỗ trợ trong dự án đều do em ấy đảm nhận. Đứa nhỏ này rất chăm chỉ, thành tích luôn nằm trong top 3 của khoa."
Trương Hâm không ngờ giáo sư lại đích thân giới thiệu mình với Vinh Thiệp, lòng bàn tay đang siết chặt rịn đầy mồ hôi.
Cô ta ép bản thân phải trấn tĩnh lại, khóe môi khẽ cong lên tạo thành một nụ cười rạng rỡ, phóng khoáng: "Chào sếp Vinh ạ."
Đây là lần đầu tiên Vinh Thiệp nhìn thẳng vào cô ta.
Ánh mắt thờ ơ, lạnh nhạt quét từ xương chân mày cô ấy xuống, cuối cùng dừng lại ở đôi đồng tử.
Tim Trương Hâm đập liên hồi, cô ta cố ép bản thân không được né tránh ánh nhìn ấy.
Anh khẽ gật đầu, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: "Ừm, vất vả rồi."
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ đơn giản, chẳng mang theo chút cảm xúc dư thừa nào, nhưng bởi vì là do chính miệng anh nói ra, sức nặng của nó bỗng tựa như một sự công nhận to lớn.
Hàng mi Trương Hâm khẽ run rẩy, nhưng còn chưa kịp tận hưởng kỹ khoảnh khắc này…
… Thì điện thoại của Vinh Thiệp chợt vang lên đúng lúc.
Anh cũng chẳng hề tránh mặt đi mà trực tiếp bấm nghe ngay tại chỗ.
Anh rút điện thoại từ trong túi áo vest ra, màn hình bật sáng, ID người gọi hiển thị một emoji hình công chúa nhỏ.
Cái này do chính Kha Miên Đường tự cài.
Hồi đó cô nàng còn cười hì hì bảo "Thế này mới đẹp", nên anh cũng chẳng buồn đổi lại.
Từ đầu dây bên kia văng vẳng tiếng một cô gái.
Trương Hâm đứng khá gần nên nghe vô cùng rõ ràng.
"Vinh Thiệp, em lượn lờ xong rồi, chừng nào anh mới tới đón em đây? Mệt chết đi được, đi mua sắm rã cả chân rồi."
Chất giọng ngọt ngào êm ái như kẹo mạch nha, âm cuối còn cố tình kéo dài lê thê, từng câu từng chữ đều thấm đẫm vẻ nũng nịu.
Mi tâm đang nhíu chặt của Vinh Thiệp khẽ giãn ra, đường nét lạnh lùng nơi khóe môi cũng cong lên một vòng cung nhạt: "Em đang ở đâu thế?"
Đầu dây bên kia ngoan ngoãn báo tên một quán cà phê.
"Em ở yên đấy đợi anh, 10 phút nữa có mặt." Anh cúp máy, đút điện thoại lại vào túi quần.
Lúc quay sang giáo sư Trần, anh lại trở về dáng vẻ công tư phân minh: "Giáo sư Trần, hôm nay dừng ở đây thôi. Các phương án tiếp theo thầy cứ gửi thẳng vào email của thư ký Viên giúp tôi."
"Vâng vâng, sếp Vinh cứ bận việc của ngài đi." Giáo sư Trần vội vàng gật đầu, khẽ nghiêng người lùi lại nhường đường.
Vinh Thiệp sải những bước dài dứt khoát rời đi.
Tiếng giày da nện xuống nền đá cẩm thạch xa dần, cuối cùng bị góc rẽ nơi cuối hành lang nuốt chửng.
Giáo sư Trần đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng anh, buông lời cảm thán: "Người thừa kế trẻ tuổi này của Tinh Vân quả nhiên không đơn giản. Lúc nãy em có để ý không? Khi đọc bản báo cáo đó, cậu ấy nhìn lướt nhanh như gió mà vẫn nắm trúng phóc vấn đề cốt lõi. Tố chất của những người này đúng là trời sinh rồi."
Trương Hâm không đáp lời.
Tâm trí cô ta vẫn còn vương vấn cuộc điện thoại ban nãy.
Cô ta chưa từng thấy biểu cảm đó trên gương mặt Vinh Thiệp.
Hóa ra, một người đàn ông luôn lạnh lùng, vô cảm như anh cũng có lúc bộc lộ dáng vẻ dịu dàng đến thế.
Cô ta bắt đầu sinh lòng ác cảm với cái người tên Kha Miên Đường kia.
Chỉ vì một cuốc điện thoại chẳng biết điều của cô mà cuộc trò chuyện đang đà tiến triển giữa cô ta và Vinh Thiệp bị cắt ngang.
Khó khăn lắm anh mới biết được tên cô ta. Cô ta vẫn đang định chớp lấy cơ hội nói thêm vài câu, may ra có thể khiến anh ghi nhớ khuôn mặt mình.
Cô ta sực nhớ tới những lời Bao Mẫn vừa kể: Kha Miên Đường thản nhiên quẹt thẻ của Vinh Thiệp, vung tay chỉ bừa một cái là bay ngay mấy chục vạn tệ.
Còn cô ta thì sao?
Ngày ngày chôn chân trong phòng thí nghiệm thức khuya chạy dữ liệu, ròng rã suốt một tuần liền mỗi ngày chỉ chợp mắt được vỏn vẹn năm tiếng đồng hồ, thế mà cũng chỉ đổi lấy được một cái danh xưng "người hỗ trợ dự án" mờ nhạt.
Nhờ sự đánh đổi đó, cô ta mới có cơ hội đứng ở đây, ở một khoảng cách cách anh vỏn vẹn vài mét.
"Giáo sư Trần." Trương Hâm chậm rãi cất lời: "Cuộc gọi vừa rồi, hình như là bạn gái sếp Vinh gọi đến thì phải."
Giáo sư Trần chẳng mấy bận tâm, chỉ xua tay cười xòa: "Thanh niên trẻ tuổi yêu đương quấn quýt lấy nhau cũng là chuyện bình thường thôi.”
Trương Hâm không nói thêm gì nữa, cúi đầu nhìn chiếc laptop đang ôm trước ngực, lớp vỏ bạc lờ mờ phản chiếu khuôn mặt của cô ta.
Thực ra, trong đầu cô ta đang âm thầm ghim chặt một suy nghĩ.
Ngay lúc này, từng câu từng chữ của suy nghĩ ấy lại càng hiện lên vô cùng rành mạch: Loại phụ nữ chỉ biết vung tiền như Kha Miên Đường, căn bản chẳng hề xứng với Vinh Thiệp.
Tại khu vực ghế ngồi ngoài trời của quán cà phê, Kha Miên Đường nào hay biết có người đang thầm gán mác "chỉ biết vung tiền" cho mình.
Lúc này, cô đang bị hai chàng trai chặn lại tán tỉnh.
Người bên trái mặc áo hoodie của một thương hiệu thời trang đường phố, trông chưa tới 20 tuổi; còn người bên phải thì chững chạc hơn một chút, đeo cặp kính gọng vàng.
"Chị gái xinh đẹp ơi, cho tôi xin WeChat kết bạn nhé." Người mặc áo hoodie chìa điện thoại tới, màn hình đã mở sẵn mã QR.
Kha Miên Đường ngoảnh mặt đi chỗ khác, giọng điệu đã có phần bực bội.
Nhưng khổ nỗi chất giọng của cô vốn đã quá êm ái mềm mỏng, đâm ra người ngoài nghe vào lại chẳng thấy giống đang từ chối chút nào: "Tôi đã nói rồi, tôi có bạn trai rồi."
"Chị đẹp thế này, thêm một anh bạn trai nữa cũng đâu có sao." Tên áo hoodie vẫn cười cợt nhả: "Yêu thêm vài người một lúc cũng được mà."
Kha Miên Đường hoảng hồn vì cái tư tưởng này.
Yêu thêm vài người á? Cô có vác mật gấu cũng chẳng dám làm cái trò tày đình ấy!
Vinh Thiệp sẽ bóp chết cô mất.
Không phải là nói quá đâu, là bóp chết theo đúng nghĩa đen luôn ấy.
Theo phản xạ, cô cọ cọ tay vào mặt dây chuyền đá quý trên cổ, cảm giác uất ức tức ngực lại tăng thêm một bậc.
Chiếc xe nằm im lìm ở đó, tựa như một kẻ đột nhập đầy trầm mặc.
Kính xe từ từ hạ xuống, để lộ ra sườn mặt với những đường nét xương hàm sắc sảo, lạnh lùng.
Người đàn ông ngồi ghế lái nghiêng đầu nhìn sang bên này.
Một tay anh gác hờ hững dưới vô lăng, tư thế rõ là nhàn nhã thả lỏng, nhưng ánh mắt phóng tới lại u ám, mang theo sức ép nặng nề bủa vây.
Khoảnh khắc tên mặc áo hoodie chạm phải ánh mắt ấy, đồng tử anh ta đột ngột co rụt lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Chẳng rõ tại sao lại sợ hãi đến thế.
Rõ ràng đối phương chưa hề làm gì cả, thậm chí còn chẳng bộc lộ chút sát khí răn đe nào.
Nhưng ngay trong tích tắc ấy, anh ta ý thức được vô cùng rõ ràng rằng: người đàn ông ngồi trên xe kia, nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì mà anh ta có thể tưởng tượng ra.
"Vậy… vậy chúng tôi đi trước nhé." Tên áo hoodie vội vàng cất điện thoại, lôi tuột cánh tay gã đeo kính gọng vàng chuồn thẳng về hướng ngược lại.
Vinh Thiệp dời tầm mắt, ngón tay lơ đãng gõ nhịp lên vô lăng.
Ánh mắt anh một lần nữa đậu lại trên bóng dáng nhỏ nhắn đang xách lỉnh kỉnh những túi đồ mua sắm chạy rẽ đất về phía mình.
Dáng vẻ khi chạy của Kha Miên Đường trông rất hút mắt, những lọn tóc tơ lòa xòa bị gió hất ngược ra sau tai, đôi gò má ửng lên màu hồng nhạt.
Tầm mắt anh lướt từ hàng mi cong vút xuống vòng eo thon gọn, rồi trượt dọc theo đôi chân dài đang sải bước chạy về phía anh.
Đẹp đẽ làm sao, tràn trề sinh khí làm sao.
Yết hầu Vinh Thiệp chậm rãi trượt lên trượt xuống, những ngón tay siết chặt lấy vô lăng đến mức các khớp xương nhô ra trắng bệch.
Phiền phức thật đấy.
Thể loại tạp nham từ đâu ra cũng dám nhòm ngó cục cưng của anh.
Cửa xe từ bên trong được đẩy ra, Kha Miên Đường chui tọt vào ghế phụ lái, quẳng luôn một mớ túi lớn túi bé loảng xoảng ra băng ghế sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)