Vì Vinh Thiệp cũng phải đến công ty họp nên anh đích thân lái xe đưa cô đến tận cửa trung tâm thương mại.
Lúc mở cửa xe, gió thu mơn man thổi bay mấy lọn tóc lòa xòa bên tai.
Cô nghiêng đầu nhìn anh, định nói gì đó nhưng lại chẳng biết phải mở lời ra sao.
Vinh Thiệp gác một tay lên vô lăng, dặn dò: "Xong việc thì gọi điện cho anh."
"Dạ." Kha Miên Đường đóng cửa xe rồi bước vào trung tâm thương mại.
Đi được chừng chục bước, cô đưa tay sờ lên viên đá quý trên cổ.
Vẫn thấy tức anh ách.
Trên tầng cao nhất của trung tâm thương mại, Thôi Lị Na và Cao Nhược Tịch đang mải mê lựa đồ trong một boutique thời trang.
Trên các giá treo chật kín những mẫu thiết kế mới nhất của mùa, trong không khí còn thoang thoảng mùi nước hoa niche sang trọng.
Vừa thấy Kha Miên Đường bước vào, ánh mắt Thôi Lị Na lập tức va ngay vào thứ đang đeo trên cổ cô: "Miên Đường, dây chuyền của cậu đẹp quá!"
Cô nàng buông bộ quần áo đang cầm trên tay xuống, xáp lại gần, đôi mắt dán chặt vào viên đá quý màu xanh sẫm ấy.
Kha Miên Đường nhếch khóe môi gượng gạo: "Ừm, là Vinh Thiệp tặng đó."
Cao Nhược Tịch cũng sấn tới nhìn thử, hít sâu một hơi kinh ngạc: "Trời đất ơi, Miên Đường, dây chuyền này của cậu là hàng cao cấp của thương hiệu Pháp kia đúng không? Tớ từng thấy trên tạp chí rồi, toàn thế giới chỉ có đúng 3 sợi, cả thành phố Lăng Châu này cũng chỉ nhập về một sợi duy nhất thôi đấy."
Nghe vậy, Kha Miên Đường khẽ sờ lên mặt dây chuyền, chỉ biết cười khan một tiếng.
"Chậc chậc, đãi ngộ của bạn gái Vinh Thiệp có khác." Cao Nhược Tịch cảm thán: "Nghe bảo cô bạn gái của Nguyên Gia, được người yêu tặng cho mỗi cái túi xách thôi mà đã đăng ba cái status khoe khoang. Còn cậu thì cứ thế đeo bâng quơ trên cổ, người không biết khéo lại tưởng chỉ là trang sức bình thường."
Kha Miên Đường cười khổ trong lòng, nó quả thật đâu phải trang sức bình thường.
Lúc ba người đang thử khuyên tai, Kha Miên Đường bỗng cảm giác có ánh mắt đang soi mói mình.
Cô ngẩng lên thì thấy một cô gái mặc chiếc áo khoác vải tweed phối màu đang đứng trước quầy trang sức chếch phía đối diện.
Tay cô ta đang cầm ướm thử một sợi dây chuyền, nhưng sự chú ý dường như chẳng hề đặt vào món đồ, mà là đang chằm chằm nhìn cô.
Kha Miên Đường khẽ nhíu mày, cô không hề quen biết người này.
Hệ thống lên tiếng báo cáo: "Bao Mẫn, sinh viên năm hai Đại học Lăng Châu, bạn cùng phòng kiêm bạn thân của Trương Hâm. Gia đình kinh doanh chuỗi nhà hàng, tài sản ước tính hàng trăm triệu tệ. Ở thành phố Lăng Châu, tầng lớp này thuộc diện có tiền nhưng chưa đủ tầm để chen chân vào giới thượng lưu cốt lõi."
Chân mày Kha Miên Đường càng nhíu chặt hơn.
Trương Hâm… sao đi đâu cũng nghe thấy cái tên này thế nhỉ.
Lẽ nào nữ chính của nguyên tác sắp xuất hiện thật rồi sao?
Cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý, thậm chí còn chưa nghĩ xem mình nên đối mặt với người được định sẵn sẽ thay thế mình trong tương lai bằng thái độ nào.
Dường như Bao Mẫn nhận ra Kha Miên Đường đang nhìn mình nên vội vàng quay mặt đi, cầm sợi dây chuyền ướm lên trước gương, từng cử chỉ đều toát rõ sự gượng gạo, cố ý.
Kha Miên Đường dời ánh nhìn, chẳng buồn để tâm đến cô ta nữa.
Thế là ngón tay cô gõ gõ tùy ý lên mặt kính tủ trưng bày: "Lấy tôi cái này, cái này, với cả cái này nữa."
Cô nhân viên bán hàng tươi cười niềm nở lấy đồ ra.
Thôi Lị Na ghé đầu vào xem, miệng há hốc thành chữ O: "Miên Đường này, cậu mua trang sức mà cứ như đi mua rau ngoài chợ vậy."
Cao Nhược Tịch đứng cạnh bĩu môi trêu chọc: "Thẻ của bạn trai người ta không có hạn mức, còn thẻ bạn trai cậu mua mỗi cái túi cũng bị giới hạn kìa."
Thôi Lị Na nghẹn họng, lúng búng cãi: "Bạn trai tớ cũng đâu đến nỗi nào."
Rồi cầm một đôi khuyên tai lên ướm thử trước gương.
Bao Mẫn đứng cách đó không xa, giả vờ xem lắc tay nhưng tai lại dỏng cả lên để nghe ngóng.
Khi nghe thấy Kha Miên Đường bảo với Thôi Lị Na rằng "Không sao, cứ quẹt thẻ của anh ấy đi", ngón tay cô ta bất giác siết chặt lấy mác giá của chiếc lắc.
Cô ta móc điện thoại ra, nhắn cho Trương Hâm một tin: [Hâm Hâm, cậu đoán xem tớ vừa gặp ai ở khu mua sắm này? Kha Miên Đường đó! Cô ta đi dạo phố với bạn, quẹt thẻ của Vinh Thiệp, cái loại thẻ không có giới hạn hạn mức ấy.]
Sau đó, cô ta giơ điện thoại lên giả vờ selfie, nhưng ống kính lại chĩa thẳng vào bóng lưng của Kha Miên Đường.
Váy len tăm màu vàng quả mơ ôm sát, mái tóc đen dài uốn lọn xõa tung trên vai.
Cô đứng trước quầy trang sức, cô nhân viên bán hàng hận không thể quỳ rạp xuống phục vụ, trên tay bưng đến mấy chiếc hộp đựng đồ.
Bao Mẫn bấm máy chụp, gửi bức ảnh qua kèm theo một dòng chữ: [Cậu nhìn người ta đi, rồi nhìn lại mình xem.]
Tin nhắn gửi đi, đợi vài giây vẫn không thấy phản hồi.
Cô ta biết hôm nay Trương Hâm ra ngoài cùng giáo sư hướng dẫn, chắc không mang theo điện thoại bên người.
Nhưng cô ta vẫn nhắn thêm một tin nữa: [Tớ không có ý chê cậu không tốt, ý tớ là, điều kiện ngang ngửa nhau, cô ta làm được sao cậu lại không thể? Cậu chỉ được cái quá hiền lành, chả biết đường mà giành lấy thôi!]
Gõ chữ xong, cô ta còn cẩn thận dò lại xem có sai lỗi chính tả nào không, rồi mới hài lòng nhấn nút gửi.
Đút điện thoại lại vào túi áo, lúc cô ta ngẩng đầu lên thì Kha Miên Đường đã không còn ở quầy trang sức nữa.
Ba người đã di chuyển sang khu vực giày dép, túi xách ở một phía khác.
Trong đầu Kha Miên Đường, hệ thống đang tường thuật trực tiếp: "Bao Mẫn đang chụp trộm bóng lưng của cô. Bao Mẫn đang nhắn tin cho Trương Hâm. Bao Mẫn đang lấy cô và Trương Hâm ra so sánh."
Kha Miên Đường ngồi trên ghế thử giày, trên tay cầm một đôi giày cao gót gót nhọn xỏ vào chân.
Cô lơ đãng thầm nghĩ, cái người này không phải xuất thân từ fan cuồng đấy chứ.
Động tác thuần thục, thiết bị đầy đủ, tố chất tâm lý vững vàng, đúng chuẩn dân theo đuôi chụp lén chuyên nghiệp.
Thôi Lị Na đứng bên cạnh cầm một đôi giày bệt lật tới lật lui ngắm nghía, hỏi cô: "Miên Đường ơi, đôi này đẹp không?"
Kha Miên Đường liếc mắt nhìn: thân giày màu trắng, dây giày màu hồng, ngập tràn hơi thở thiếu nữ: "Đẹp, mua đi."
Thôi Lị Na hí hửng đưa giày cho nhân viên bán hàng, lại hỏi thêm: "Cậu thấy màu này có bị chói quá không?"
Kha Miên Đường tiếp lời: "Cậu đi gì cũng đẹp hết, mua."
Cao Nhược Tịch ở cạnh bật cười thành tiếng: "Miên Đường, có phải cậu quẹt thẻ của Vinh Thiệp đến mức ghiền luôn rồi không, thấy cái gì cũng xúi mua."
Kha Miên Đường thành thật thừa nhận: "Hình như là thế."
Bao Mẫn vẫn chưa đi, cô ta chỉ đổi chỗ, đứng trước quầy mỹ phẩm chăm sóc da đối diện cửa hàng giày.
Tay cô ta cầm một chai tinh chất, nhưng mắt lại dán vào khe hở giữa các kệ hàng để nhìn lén vào tiệm giày.
Lúc Kha Miên Đường thử giày, gấu váy hơi trượt lên trên một chút, để lộ ra một đoạn bắp chân.
Bao Mẫn thầm ghim lại trong lòng: Chân rất thon, da rất trắng.
Cô ta lại móc điện thoại ra gõ chữ: [Hâm Hâm, tớ vừa nhìn Kha Miên Đường ở khoảng cách gần. Nói thật là cô ta đẹp thật, da trắng, dáng chuẩn, gu ăn mặc cũng rất có thẩm mỹ. Nhưng tớ vẫn thấy cậu chẳng kém cạnh gì cô ta cả, chỉ là cậu không biết cách ăn diện thôi. Bữa nào để tớ giúp cậu lột xác.]
Ở một nơi khác, điện thoại trong túi xách của Trương Hâm rung lên mấy lần, nhưng cô ta chẳng có thời gian mà lấy ra xem.
Lúc này, cô ta đang đứng giữa sảnh chính của một tòa cao ốc ốp kính toàn bộ nằm trong khu trung tâm thương mại sầm uất của thành phố Lăng Châu, lòng bàn tay rịn chút mồ hôi hột.
Tòa nhà này chính là trụ sở công ty công nghệ trực thuộc Tập đoàn Tinh Vân.
Cô ta theo giáo sư hướng dẫn tới đây để làm một dự án về mô hình dữ liệu.
Giáo sư bảo đây là cơ hội hiếm có, vì công ty này vốn không mở cửa tiếp nhận các đội ngũ bên ngoài, thầy phải nhờ vả biết bao nhiêu tầng quan hệ mới giành được suất này.
Ban đầu, Trương Hâm chẳng hề mường tượng được sức nặng của bốn chữ "Tập đoàn Tinh Vân", cho đến tận lúc đặt chân vào sảnh chính này.
Không gian thông tầng cao chót vót bằng mấy tầng lầu cộng lại khiến cô ta bỗng chốc thấy mình trở nên bé nhỏ vô cùng.
Cả một diện tích tường lớn là màn hình điện tử khổng lồ, đang chạy những luồng dữ liệu mà cô ta chẳng thể nào hiểu nổi.
Cô nhân viên lễ tân diện bộ đồng phục màu xanh nước biển, nở nụ cười chuyên nghiệp vô cùng chừng mực.
Giáo sư đứng cạnh hạ giọng dặn dò: "Chỉ riêng mảng công nghệ của Tập đoàn Tinh Vân thôi mà doanh thu năm ngoái đã bằng ngân sách cả trăm năm của trường mình gộp lại đấy. Lát nữa có chạm mặt ai, em cứ chào hỏi lịch sự là được, tuyệt đối đừng nói nhiều."
Trương Hâm căng thẳng gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
