Bốn giờ chiều, Kha Miên Đường thay quần áo xong, đứng trước gương soi, xoay trái rồi lại xoay phải.
Cô chọn một chiếc váy nhung đen dáng ngắn.
Cổ vuông vừa khéo khoe xương quai xanh, phần eo được may ôm sát, chất vải mềm mại ôm theo đường cong cơ thể.
Mỗi bước đi, gấu váy lại khẽ lay động. Bên ngoài khoác thêm chiếc áo len dệt kim màu trắng ngà.
Lớp trang điểm chỉ đơn giản với kem nền, đuôi mắt kẻ một đường eyeliner nâu thật mảnh, môi phủ son bóng căng mọng. Cả người toát lên vẻ xinh đẹp quyến rũ đến mức khó rời mắt.
Cao Nhược Tịch vừa đi ngang cửa đã khựng chân: “Wow~ Mỹ nữ đây rồi.”
Thôi Lị Na cũng ló đầu từ phía sau: “Miên Đường ơi, hôm nay cậu đẹp quá đi mất, cứ như người bước ra từ tạp chí thời trang vậy.”
“Đừng khen nữa, đừng khen nữa.”
Ngoài miệng nói thế, nhưng cằm Kha Miên Đường đã ngẩng cao hơn mấy phần.
Cô vốn rất thích được người khác khen.
Hệ thống bảo đó là hư vinh, cô cũng chẳng phủ nhận.
Hư vinh thì sao chứ?
Hư vinh khiến cô vui.
…
Tiệc mừng công được tổ chức tại một câu lạc bộ tư nhân ở trung tâm thành phố.
Bề ngoài kín đáo, khiêm tốn, nhưng bước vào bên trong mới thấy cả một không gian khác.
Một bức tường phủ kín cây xanh, dương xỉ và rêu đan xen nhau, vươn từ nền nhà lên tận trần, trông như một tấm thảm sống.
Trong không khí lan tỏa hương tinh dầu gỗ thoang thoảng, ngọt dịu mà không hề gắt.
Phòng riêng nằm trên tầng hai.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tiếng ồn ào và mùi rượu cùng lúc ùa tới.
Căn phòng rộng hình chữ nhật được chia thành nhiều khu.
Trong cùng là bàn mạt chược tự động, sát tường là một dãy ghế sofa.
Ở giữa đặt vài bàn tròn, trên bày đầy rượu đã khui và trái cây cắt sẵn.
Hơn chục thành viên trong đội ngồi rải rác khắp nơi.
Người đánh bài, người uống rượu, người thì co mình trên sofa lướt điện thoại.
Những người trong đội đều nằm trong top 30 của bảng xếp hạng Danh sách trắng.
Tuy chưa đạt đến đẳng cấp như Vinh Thiệp, nhưng tiện tay mua chiếc túi hơn trăm nghìn tệ hay đi nghỉ ở nước ngoài mà chẳng cần bận tâm giá cả đều là chuyện hết sức bình thường.
Kha Miên Đường lập tức nhìn thấy Hà Nhã Âm.
Cô ta ngồi ở vị trí trong cùng của dãy sofa, bên cạnh là hai nữ sinh cùng đội. Trên tay cầm ly sâm panh, vừa cười vừa nói chuyện gì đó.
Vừa thấy Kha Miên Đường xuất hiện ở cửa, nụ cười trên môi Hà Nhã Âm lập tức tắt ngấm.
Khóe môi cô ta giật giật, rồi quay mặt đi, đến một câu chào cũng không buồn nói.
Kha Miên Đường ngồi xuống đối diện, trong lòng vui như mở hội.
Buổi thi đấu sáng nay, cô đúng là thể hiện quá xuất sắc.
Xuất sắc đến mức Hà Nhã Âm không tìm được bất cứ điểm nào để bắt bẻ, nên dứt khoát coi như không nhìn thấy cô.
Hệ thống bật cười: “Ký chủ, cô đắc ý lắm nhỉ.”
"Bạn thì biết cái gì." Kha Miên Đường thầm hừ một cái: "Đây là phong thái của kẻ chiến thắng."
Cô vừa nhét một quả dâu tây vào miệng, giọng nói của hệ thống bỗng dồn dập hơn bình thường một chút: “Phát hiện tín hiệu của nữ chính nguyên tác, cách vị trí hiện tại trong vòng 200 mét.”
Động tác của Kha Miên Đường khựng lại.
Lại là Trương Hâm sao?
Một ngày đụng mặt đến hai lần, thế này thì trùng hợp quá rồi đấy.
Nhưng ngẫm lại thì, hôm nay là ngày thi đấu bộ môn cưỡi ngựa, cả bảy trường đại học ở thành phố Lăng Châu đều tham gia.
Buổi tối, đội tuyển của các trường đều tổ chức tiệc mừng công hoặc họp tổng kết.
Câu lạc bộ này lại nằm ngay gần Đại học Lăng Châu, nên Trương Hâm có xuất hiện ở đây cũng chẳng có gì lạ.
“Nhắc nhở thân thiện: Nếu để nam chính tiếp xúc sớm với nữ chính nguyên tác, có thể sẽ khiến cốt truyện bị chệch hướng ngoài tầm kiểm soát.”
Kha Miên Đường hơi tò mò: "Chệch hướng thì sẽ thế nào?"
Kha Miên Đường "ồ" lên một tiếng.
Đương nhiên cô sẽ không để Vinh Thiệp gặp mặt Trương Hâm rồi.
Lý do rất đơn giản: Cô không muốn nhiệm vụ thất bại.
Nếu Vinh Thiệp trúng tiếng sét ái tình với Trương Hâm ngay từ cái nhìn đầu tiên và kích hoạt sớm cốt truyện nguyên tác, vậy chẳng phải người bạn gái tạm thời là cô đây sẽ phải "hết vai" sớm sao?
Hết vai sớm đồng nghĩa với việc nhiệm vụ thất bại, mà kết cục của nhân vật "Kha Miên Đường" trong nguyên tác lại cực kỳ thê thảm.
Cô không muốn bị thê thảm như vậy đâu.
Thế nhưng, cứ nghĩ đến cảnh Vinh Thiệp vừa gặp đã yêu Trương Hâm, cô lại thấy hơi khó chịu.
“Ký chủ, cô đang bận lòng kìa.”
Kha Miên Đường không thèm phủ nhận: "Đương nhiên là bận lòng rồi. Dù sao thì hiện tại Vinh Thiệp vẫn đang là bạn trai tôi mà. Cứ nghĩ đến việc sau này bạn trai mình sẽ có tình cảm với cô gái khác…"
Hệ thống không đáp lời nữa. Nó không hiểu được tình cảm của con người, nhưng nó biết lúc này tốt nhất là không nên dội gáo nước lạnh vào mặt cô.
Thức ăn vẫn chưa dọn lên, mọi người đã bắt đầu đánh bài uống rượu.
Tiếng xoa quân mạt chược vang lên lạch cạch.
Kha Miên Đường chẳng có hứng thú gì với mấy trò bài bạc, ngược lại, cô khá tò mò với chai rượu vang trên bàn.
Cô cầm một chai lên, nghiêng đầu nhìn nhãn mác.
Chữ trên đó toàn là tiếng Pháp, cô chẳng hiểu một từ nào.
Hà Nhã Âm ngồi đối diện cuối cùng cũng tìm được cơ hội móc mỉa: "Không hiểu thì đừng có ra vẻ nữa. Chai này là vang vùng Bordeaux, niên vụ thu hoạch cũng bình thường thôi, giá chỉ tầm mười mấy vạn tệ một chai. Cơ mà cái tư thế cô cầm chai rượu… trông cứ như đang vặn chai nước suối vậy."
Nghe vậy, Kha Miên Đường đặt chai rượu xuống, cũng chẳng hề tức giận mà chỉ cười híp mắt đáp lại: "Tôi có lấy nó uống thay nước lọc thì cũng chẳng liên quan gì đến cô. Cô quản được tôi hiểu hay không hiểu chắc?"
Sắc mặt Hà Nhã Âm lập tức tối sầm.
Có vài người xung quanh không nhịn được bật cười, rồi lại luống cuống đưa tay che miệng.
Thế là hai người cứ vậy mà so kè với nhau.
Đến phần thưởng rượu, Hà Nhã Âm cố tình ngồi ngay sát cạnh cô.
Cứ thử loại rượu nào cô ta cũng phải bình phẩm dăm ba câu, giọng điệu sặc mùi thượng đẳng.
Kha Miên Đường chẳng buồn tiếp chiêu.
Mặc kệ Hà Nhã Âm nói gì, cô chỉ quăng lại đúng một câu: "Ừ, cô nói đúng", sau đó thì bơ luôn.
Thái độ đó khiến Hà Nhã Âm tức nghẹn họng, nuốt không trôi mà nhả cũng chẳng được.
Lát sau, cả đám đổi bàn chuyển sang chơi mạt chược.
Kha Miên Đường vừa ngồi xuống, Hà Nhã Âm cũng sán tới ngồi cùng.
Kha Miên Đường liếc nhìn cô ta, nhướng mày hỏi: "Cô biết chơi à?"
Hà Nhã Âm lạnh lùng đáp trả: "Kệ tôi."
Thật ra cô ta không biết chơi, chỉ là muốn ăn thua đủ, định lên bàn bài để đè bẹp Kha Miên Đường nhằm gỡ gạc thể diện mà thôi.
Kết quả là mới qua ba vòng bài, Hà Nhã Âm đã "dâng cỗ" tới bốn lần.
Trong đó ba lần dâng tận tay Kha Miên Đường, một lần dâng cho người khác.
Mỗi lần ù bài, Kha Miên Đường đều đẩy ngã các quân bài, thẳng thừng xòe tay ra: "Cô lại thua rồi, nhả tiền ra đây."
Hà Nhã Âm nghiến răng cắn môi bấm điện thoại chuyển khoản, ngón tay gõ màn hình vang lên cộc cộc.
Cứ mỗi lần chuyển xong một khoản, sắc mặt cô ta lại đen thêm một bậc.
"Kha Miên Đường, cô đừng có mà đắc ý." Cô ta rít lên qua kẽ răng: "Lần sau tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời."
Kha Miên Đường vui vẻ xếp gọn đống phỉnh lại, sau đó nở một nụ cười ngọt ngào đến mức sâu răng: "Luôn sẵn sàng đón tiếp nha."
Hà Nhã Âm hít sâu một hơi, thầm đưa ra một quyết định trong lòng: Về nhà nhất định phải học đánh mạt chược!
Trong suốt ba vòng đấu nãy giờ, vận đỏ của Kha Miên Đường đúng là không cản nổi.
Cô thắng được một đống phỉnh, chất đống trước mặt đến mức gần như chẳng còn chỗ để, nhiều đến mức chính cô cũng thấy hơi ngại.
Thế là cô quyết định đi vào nhà vệ sinh một chuyến, nhân tiện rửa tay để… trôi bớt vận đỏ đi.
Nhà vệ sinh nằm ở cuối hành lang.
Kha Miên Đường rửa tay xong thì soi gương dặm lại son bóng.
Xong xuôi đâu đấy, cô đẩy cửa nhà vệ sinh, lúc vừa định bước ra ngoài thì suýt nữa đụng trúng một người.
"Tôi xin lỗi." Cô ngẩng đầu lên, chợt sững người.
Ánh đèn trên hành lang hắt xuống người nọ, phủ lên đường nét khuôn mặt cậu ta một vẻ dịu dàng đến lạ.
Cậu ta rất cao, cao hơn Kha Miên Đường khoảng nửa cái đầu.
Trên người là chiếc áo sơ mi linen màu trắng, ngũ quan toát lên vẻ khôi ngô và sạch sẽ, xương chân mày cao nhưng không hề thô cứng.
Cậu ta nhìn Kha Miên Đường, chẳng hiểu sao hai vành tai lại đỏ ửng, nóng ran: "Chị… chị Kha."
Kha Miên Đường nhíu mày.
Cô hoàn toàn không nhận ra gương mặt này, nhưng đối phương lại gọi đúng họ của cô, đã vậy giọng điệu còn nghe sùng bái và ngoan ngoãn đến lạ.
"Cậu là…?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

