Sau khi rời khỏi Nhiệm Vụ Đường, Lâm Trà Trà một khắc cũng không dám chậm trễ, phóng thẳng đến Luyện Đan Các.
Trong cái nhiệm vụ hàng ngày cuối cùng, giữa ba lựa chọn Luyện Khí, Luyện Đan và Vẽ Bùa, nàng không chút do dự chọn Luyện Đan. Vì sao ư? Vì Luyện Đan là đơn giản nhất chứ sao!
Luyện Đan Các.
Vừa đặt chân đến nơi, Lâm Trà Trà liền tùy tiện kéo một đệ tử lại hỏi thăm: "Ngô Sầu đang ở phòng luyện đan nào vậy?"
"Ngô sư huynh đang ở phòng số hai."
Lâm Trà Trà cười hì hì sáp lại gần, giọng điệu thân thiết nịnh nọt: "Ta đến tìm Ngô sư huynh để học tập luyện đan a!"
"Phập!"
Ngô Sầu nghe vậy, tay run lên, dao cắt lệch một đường, làm hỏng luôn một khối dược liệu quý.
Hắn bình tĩnh vứt bỏ khối dược liệu báo phế trên tay, sau đó dùng giọng điệu không mặn không nhạt nói: "Lâm Trà Trà, ngươi uống lộn thuốc à? Ngươi nên đi tìm Thôi sư bá để ngài ấy trị cái đầu cho ngươi, chứ không phải tới tìm ta."
"Ngô Sầu, huynh nói cái kiểu gì đấy!" Lâm Trà Trà nghe xong liền xù lông, "Ta tìm huynh học luyện đan thì liên quan gì đến việc uống lộn thuốc hay đầu óc có vấn đề hả?"
Ngô Sầu ngẩng đầu, ánh mắt trào phúng nhìn nàng: "Ngươi còn phải hỏi? Với cái nết lười biếng hận không thể nằm lì ở Tình Tuyết Quán đến thiên hoang địa lão như ngươi, ngay cả tu hành luyện kiếm còn chẳng thèm ngó ngàng, nói gì đến chuyện luyện đan!"
"Vậy thì huynh sai to rồi! Ta, Lâm Trà Trà, hôm nay đã huy kiếm một vạn lần đấy!" Lâm Trà Trà nhấn mạnh từng chữ, "Một! Vạn! Lần!"
Ngô Sầu bày ra vẻ mặt "Ta nghe ngươi chém gió", phất tay đuổi: "Ngươi nếu rảnh rỗi quá thì đi tìm Tạ Tinh Mang mà chơi, bảo hắn chơi với ngươi, ta không rảnh!"
"..." Lâm Trà Trà nghẹn lời.
Nàng lập tức nổi giận đùng đùng: "Ngô Sầu, huynh quá đáng lắm! Chẳng lẽ ta không thể trở nên cố gắng, chăm chỉ, cầu tiến, hiếu học sao hả?!"
"Không thể!" Ngô Sầu trả lời dứt khoát, đầu cũng không thèm ngẩng lên.
Lâm Trà Trà: Tên này đúng là dầu muối không ăn!
Hết cách, đành phải tung tuyệt chiêu cuối cùng!
"Nếu huynh dạy ta luyện đan, ta sẽ cho huynh mượn cuốn «Cố Bản Đan Phương Luận» của Đan Thánh!" Lâm Trà Trà tung ra mồi nhử chí mạng.
Quả nhiên, động tác thái thuốc của Ngô Sầu khựng lại. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt vi diệu nhìn nàng chằm chằm: "Ngươi nói thật?"
"Đương nhiên là thật!" Lâm Trà Trà lườm hắn một cái, "Ai rảnh mà đi đùa với huynh!"
Biểu cảm trên mặt Ngô Sầu càng thêm khó lường, hắn nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu như muốn soi cho ra lỗ hổng.
"... Huynh nhìn cái gì mà nhìn?" Lâm Trà Trà bị hắn nhìn đến mức khó hiểu.
"Ta đang xem ngươi có đúng là sư muội của ta hay không, hay là đã bị ai đó đoạt xá rồi?" Ngô Sầu vuốt cằm, vẻ mặt trầm tư suy xét.
"Bớt nói nhảm đi! Rốt cuộc có dạy hay không!" Lâm Trà Trà trừng mắt quát.
"Xem ra đầu óc hỏng thật rồi." Ngô Sầu thở dài giả tạo, "Nhưng nể tình ngươi đã mang cả «Cố Bản Đan Phương Luận» của Đan Thánh ra, thì ta đành miễn cưỡng đồng ý vậy."
Hắn đứng dậy, phủi tay áo: "Bất quá học luyện đan rất vất vả. Trước tiên ngươi phải bắt đầu từ việc học thuộc đan phương, à không, với ngươi thì phải bắt đầu từ việc nhận biết dược thảo đã."
"Không cần phiền phức thế đâu!" Lâm Trà Trà chống hai tay lên bàn, rướn người về phía hắn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm: "Huynh chỉ cần dạy ta luyện đan là được rồi, loại đan dược nào cũng được, hay là cứ chọn Tích Cốc Đan đi cho nhanh!"
Tích Cốc Đan là loại đan dược hạ phẩm phổ biến nhất tu chân giới, giá rẻ như cho, số lượng nhiều vô kể, chắc chắn luyện chế rất đơn giản!
Ngô Sầu nhìn sâu vào mắt nàng, đột nhiên bật cười: "Lâm sư muội, đây lại là trò chơi mới gì của ngươi sao?"
Hắn vốn sinh ra đã có dung mạo trắng trẻo tuấn lãng, khi không cười thì mặt mày lãnh đạm xa cách, nhưng khi cười lên lại mang theo vẻ đẹp kinh tâm động phách. Đặc biệt là nốt ruồi lệ dưới khóe mắt, càng tô điểm thêm vài phần mị hoặc thanh lãnh.
"Sư huynh đây không có thời gian rảnh rỗi để cùng muội chơi mấy trò nhàm chán này đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

