"Hứa Vân Giai đã thân mật với người khác, đã không còn trong sạch, tôi muốn hủy hôn."
Hứa Kiến Quốc cũng không phải quả hồng mềm, vừa nghe Tống Nhiên nói vậy, ông ấy đập bàn đứng dậy.
"Thân mật cái con khỉ, đó là tình thế bất đắc dĩ. Chẳng lẽ Vân Giai rơi xuống sông, vì cái gọi là danh tiết, mà không cho người tốt bụng cứu à? Cậu đây là muốn Vân Giai chết sao?"
Hứa Vân Giai bị đánh thức bởi tiếng ồn ào, cô nhìn xà nhà đầy mạng nhện, có chút ngơ ngác.
Không phải cô đang làm thêm giờ sao?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Mãi đến khi trong đầu tràn ngập ký ức, cô mới biết mình đã xuyên không rồi.
Ồ không!
Chính xác mà nói là xuyên sách.
Vào ngày 5 tháng 5 năm 1972, nghe tin nguyên chủ bị rơi xuống sông rồi được người khác ôm lên, Tống Nhiên liền vội vàng xin nghỉ việc ở xưởng để chạy ngay đến nhà đòi hủy hôn.
Cha của nguyên chủ là Hứa Kiến Quốc gật đầu đồng ý hủy bỏ hôn ước, nhưng nguyên chủ thì nhất quyết không chịu. Không những vậy, cô ấy còn sinh lòng oán hận, đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu nữ chính.
Từ đó về sau, cô ấy liên tục ngáng chân, bày trò hãm hại nữ chính, thậm chí còn táo tợn thuê cả đám lưu manh đến làm nhục cô ta.
Dù kế hoạch cuối cùng không thành công, nhưng hành động đó đã chạm đúng vào vảy ngược, làm cho Tống Nhiên hoàn toàn nổi giận.
Anh ta vẫn thực hiện hôn ước, cưới nguyên chủ về nhà nhưng lại đày ải, hành hạ cô ấy ngày qua ngày. Kết cục là nguyên chủ phát bệnh tâm thần rồi chết bất đắc kỳ tử.
Đau đớn trước cái chết của con gái, Hứa Kiến Quốc ôm thi thể cô đến liều mạng với Tống Nhiên, để rồi trong lúc xô xát bị ngã đến mức liệt toàn thân.
Bà nội Hứa hay tin liền lặn lội đến nhà họ Tống để đòi lại công bằng cho cháu, nhưng trên đường đi lại gặp tai nạn giao thông và qua đời ngay tại chỗ.
Hứa Kiến Quốc ở nhà nhận được tin dữ của mẹ thì uất nghẹn không thở nổi, cuối cùng cũng nhắm mắt đi theo.
Cả gia đình vốn dĩ chỉ có ba người dựa vào nhau mà sống, vậy mà giờ đây lại rơi vào cảnh toàn quân bị diệt.
Nhớ lại toàn bộ kết cục thảm khốc của gia đình nguyên chủ, Hứa Vân Giai không kìm được mà thở dài một tiếng. Một gia đình êm ấm tốt đẹp như vậy, rốt cuộc lại bị chính sự cố chấp điên cuồng của nguyên chủ hủy hoại hoàn toàn.
Tuy nhiên, cô đã đến rồi, những chuyện này chắc chắn sẽ không xảy ra, chỉ là nghĩ đến căn hộ nhỏ mới mua, Hứa Vân Giai không khỏi đau lòng.
Đó là căn hộ mà cô đã phải thức khuya dậy sớm làm thêm giờ, dành dụm ba năm mới mua được.
Còn chưa ở được ngày nào!
Mẹ kiếp!
Đây không phải là bắt nạt người làm công sao?
Đang mãi nghĩ miên man, bên tai lại vang lên giọng nói kia: "Dù sao thì, tôi nhất định phải hủy cuộc hôn nhân này."
Hứa Vân Giai xuống giường đi ra khỏi phòng, ánh mắt rơi vào người đàn ông trẻ tuổi, đang định mở miệng, trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng "đinh".
【Ký chủ,"Dưa Dưa" của cô đã lên sóng, nhà Tống Nhiên có "dưa" lớn, có muốn hóng cùng không?】
Hứa Vân Giai bị giọng nói đột ngột làm giật mình, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.
【Cậu là thứ gì?】
【Ký chủ,"Dưa Dưa" không phải thứ gì, là hệ thống hóng hớt, ở đây "dưa" gì cũng có, đảm bảo cô hài lòng. 】
Hứa Vân Giai đã đọc không ít tiểu thuyết, không xa lạ gì với hệ thống, chỉ là cô không ngờ rằng mình là nữ phụ, vậy mà cũng có được một hệ thống.
Trong thời đại bế quan tỏa cảng, không có bất kỳ phương thức giải trí nào này, hóng hớt là hoạt động duy nhất có thể tiêu khiển.
Đương nhiên cô sẽ không từ chối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
