Mã Thu Cúc tủi thân nhỏ giọng lầm bầm:
“Tôi làm sao biết được, cái cậu Tiểu Trần đó vậy mà lại đem chuyện Minh Phương mang thai nói thẳng cho Tiểu Nhứ biết, bây giờ con ranh đó hở ra là lấy chuyện này làm cớ, vu khống đứa con trong bụng Minh Phương không phải là của Tiểu Trần.”
Đàm lão thái khuyên nhủ:
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa, dù sao bây giờ tiền chúng ta cũng đưa rồi, nhà cũng đưa rồi, không chịu mất chút tiền của sao yên chuyện được. Con ranh đó đã hứa với chúng ta rồi, sẽ không rêu rao chuyện Minh Phương mang thai ra ngoài, chuyện này cứ thế cho qua đi.”
Bị một con ranh vắt mũi chưa sạch tống tiền một vố, cả nhà ai nấy đều bực bội trong lòng.
Đàm Vĩnh Cường tức thì tức, cũng thực sự không có cách nào tốt hơn.
Theo thói quen, lão sờ sờ vào thắt lưng, muốn hút một điếu thuốc cho hả giận.
Vừa sờ đã thấy hụt hẫng, lão mới nhớ ra vừa nãy bị đứa cháu gái đuổi theo chạy thục mạng, đánh rơi cả cái tẩu thuốc cũ cũng không dám nhặt.
Mẹ kiếp, tiền không đòi lại được, mất mặt một vố lớn đã đành, giờ còn mất luôn cả cái tẩu thuốc cũ!
Lão phải xả cục tức này, cho hai mẹ con nhà đó biết ở cái liên đội này, ở cái nhà này, ai mới là người nắm quyền quyết định!
Lão ngay cả cơm cũng chưa ăn, lập tức ra khỏi nhà, đi điều chuyển công việc cho hai mẹ con này.
Sắp xếp xong chuyện điều chuyển công việc, mới về ăn cơm.
Giữa lúc cả nhà đang ăn bánh ngô với củ cải khô, Trư Đản — đứa chắt đích tôn của nhà họ Đàm, con trai bốn tuổi của Đàm Kiến Nghiệp — kiêu ngạo lên tiếng:
“Hứ, bà ba với cô Tiểu Nhứ dọn ra ngoài rồi, bọn họ chắc chắn không có bánh ngô và củ cải khô ngon như thế này đâu. Bọn họ chắc chắn sẽ bị đói bụng, cho chừa cái tội đòi chia nhà ra ở riêng!”
Mã Thu Cúc nói:
“Trư Đản nói đúng, rời khỏi nhà chúng ta, bọn họ ngay cả củ cải khô cũng không có mà ăn, cho bọn họ đói bụng đi!”
Đàm Vĩnh Cường im lặng. Lão chợt nhớ tới mùi thịt thơm phức ngửi thấy trước cửa nhà Đàm Tiểu Nhứ, nước miếng trong cổ họng lại không tự chủ được mà ứa ra, khiến củ cải khô trong miệng đột nhiên mất hẳn vị ngon.
Bên này thịt gà đã hầm chín mềm, Thang Ngọc Mai nghĩ đến hôm nay đám phụ nữ trong liên đội đã nhiệt tình giúp bà cứu con gái về, liền múc ra hai bát đầy thịt, bảo Đàm Tiểu Nhứ đem qua biếu La đại nương một bát và nhà Cẩu Đản một bát.
Người ta có giúp đỡ hai mẹ con, bọn họ đương nhiên phải tìm cơ hội báo đáp.
Một bát thịt, đối với thời đại này, được coi là một món quà hậu hĩnh rồi.
Quả nhiên, hai nhà nhìn thấy thịt Đàm Tiểu Nhứ đem đến, đều tươi cười rạng rỡ, nhiệt tình chào đón.
Họ cũng không để Đàm Tiểu Nhứ phải ra về tay không. La đại nương liền xếp vào rổ nhỏ cho Đàm Tiểu Nhứ mấy cái bánh ngô ngũ cốc vừa mới ra lò nóng hổi, còn mẹ Cẩu Đản là dì Dư Tú thì múc cho cô nửa bát tương trứng Đông Bắc rưới đẫm dầu thơm.
Đàm Tiểu Nhứ cảm thán tình người thời này thật đậm đà, cô cũng không khách sáo, sau khi cảm ơn, đều bưng về hết.
Cứ như vậy, một bữa cơm coi như đã tươm tất.
Một nồi cháo bột ngô thơm ngọt, một chậu nhỏ thịt gà hầm, một phần tương trứng, một rổ nhỏ bánh ngô ngũ cốc.
Ngoài việc thiếu rau xanh tươi, bữa cơm này quả thực hoàn hảo.
Hai mẹ con bật đèn điện lên, vì trong nhà chưa có bàn nhỏ đặt trên giường đất nên đành xếp gọn đồ ăn ngay trên giường.
Thang Ngọc Mai nhìn cơm canh nóng hổi trước mắt, trong bát, trong đĩa, trong rổ, đều đầy ắp, không còn là cơm thừa canh cặn lạnh ngắt ở nhà họ Đàm trước kia nữa, Thang Ngọc Mai trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Bà gắp một cái đùi gà to đưa cho con gái:
“Tiểu Nhứ, mau ăn đi, con đói nửa ngày rồi, ăn nhiều một chút.”
“Mẹ, mẹ cũng ăn nhiều vào.”
Nhìn Thang Ngọc Mai còn trẻ mà tóc đã bạc, bà mới là người cần bổ sung dinh dưỡng nhất.
“Được, mẹ cũng ăn.”
Thang Ngọc Mai vẫn theo thói quen gắp một đũa tương trứng từ trong bát nhỏ, quệt lên bánh ngô ngũ cốc, cắn một miếng bánh ngô.
Tương trứng mẹ Cẩu Đản làm đúng là tuyệt cú mèo. Chủ yếu là vì bà chịu khó cho nhiều dầu, trứng xào cũng vừa lửa chứ không hề bị xác, cuối cùng rưới thêm chút dầu mè — linh hồn của món ăn — càng làm tôn lên mùi thơm ngào ngạt của tương trứng.
Ăn kèm với bánh ngô thơm ngọt, ăn vào vô cùng thỏa mãn.
Lại bưng bát cơm lên, húp một ngụm cháo bột ngô nóng hổi, Thang Ngọc Mai cảm thấy mình đã rất nhiều năm rồi chưa được ăn một bữa cơm nóng hổi như thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



