Tôn Tiểu Điệp vốn là người chú trọng chất lượng cuộc sống, đương nhiên cũng không ngoại lệ, cô đã sắm cho mình một lọ. Nhưng sau một lần cô ngửi thấy mùi tương tự thoang thoảng trên người đối tượng xem mắt của mình, cô đã cất nó đi.
Cô hy vọng mùi hương trên người mình phải thật đặc biệt, độc nhất vô nhị, không bị đụng hàng với người khác.
Nước hoa, vì ảnh hưởng của chính sách trước đây, từng bị xem như đồ vật xa xỉ không đứng đắn, không được đụng đến. Theo thời gian, bản tính yêu cái đẹp của phụ nữ dần được giải phóng, nhưng lại bị sự thiếu thốn vật chất kìm hãm, khó lòng thoát ra.
Phạm Tình Tuyết mới đến vẫn chưa thân thiết với Tôn Tiểu Điệp, nên xuất phát từ sự cẩn thận cô chỉ mỉm cười, giọng nói dịu dàng:
“Là do ba tôi trước kia đi công tác nơi khác mua về cho. Trên hộp không có nhãn nên cụ thể là thương hiệu gì tôi cũng không rõ.”
Nếu xác định Tôn Tiểu Điệp là người đáng để kết giao lâu dài, sau này tặng cô ấy một ít cũng không sao.
Trước đây, khi còn làm việc, Tưởng Thư Lan thường xuyên giúp đỡ Tôn Tiểu Điệp ở quầy hàng gần đó, cô ấy vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, chỉ là chưa có cơ hội báo đáp dì Tưởng.
Mấy ngày trước nghe tin dì Tưởng gặp chuyện, cô ấy còn buồn bã suốt một thời gian dài.
Khi vừa biết Phạm Tình Tuyết là con gái của dì Tưởng, trong lòng Tôn Tiểu Điệp đã tự coi mình và Phạm Tình Tuyết là bạn. Sau khi tiếp xúc thêm, ý nghĩ ấy lại càng thêm vững chắc.
Phạm Tình Tuyết cũng giống như dì Tưởng, dịu dàng và chu đáo.
Cô muốn chăm sóc con gái của dì Tưởng, giống như dì Tưởng đã từng chăm sóc mình.
Đi theo phía sau Tôn Tiểu Điệp, Phạm Tình Tuyết lần lượt chào hỏi các đồng nghiệp tương lai.
Phần lớn mọi người đều đáp lại bằng nụ cười thân thiện; một số ít thì giữ vẻ xa cách, chỉ gật đầu qua loa rồi tiếp tục làm việc riêng; cũng có vài người hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của cô, chỉ lạnh nhạt “hừ” một tiếng.
Thấy vậy, Tôn Tiểu Điệp kéo Phạm Tình Tuyết sang một bên, hạ giọng, có chút bực bội nói: “Tình Tuyết, đừng để ý đến cô ta. Cô ta là con gái của cửa hàng trưởng cửa hàng bách hóa chúng ta, phụ trách khu hàng ngoại hối. Khách ở đó toàn người giàu có hoặc có địa vị, quen tiếp xúc với nhân vật lớn nên đương nhiên không coi chúng ta ra gì.”
Lặng lẽ liếc nhìn Đặng Ngọc Khiết một cái, Tôn Tiểu Điệp khẽ hừ, nói tiếp: “Đinh Tuệ suốt ngày bám theo sau lưng cô ta nịnh nọt, cứ như tự xem mình là người hầu sai vặt của Đặng Ngọc Khiết. Bây giờ cậu lại giành mất vị trí chính thức mà ‘người hầu’ của cô ta nhắm đến, đương nhiên cô ta nhìn cậu không vừa mắt.”
Đặng Ngọc Khiết là con gái của cửa hàng trưởng, bề ngoài thì danh tiếng không nhỏ, nhưng thực chất lại không có bao nhiêu thực quyền. Nếu không, sau khi được Đinh Tuệ nịnh nọt, dỗ dành đến mức hài lòng như vậy, cô ta cũng không đến mức vẫn phải giữ ý tứ, không dám tùy tiện nhắc đến chuyện chuyển chính thức.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, dưới sự giúp đỡ của Tôn Tiểu Điệp, Phạm Tình Tuyết đã chuyển quan hệ lương thực của mình sang cửa hàng bách hóa quốc doanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)