Nghiêm Văn Bác khẽ nheo mắt. Hơi nóng oi bức của ngày hè ập tới, tiếng ve kêu râm ran khắp nơi nhưng ánh mắt anh ta lại lạnh dần, gương mặt như phủ một lớp băng.
“Đồng chí Tưởng Thư Lan có cha là đồng chí Tưởng Thụy, là cán bộ kỹ thuật nòng cốt phụ trách nghiên cứu và sản xuất xà phòng tại nhà máy hóa chất Lai Dương. Hiện tại, nguồn cung xà phòng của Cửa hàng Bách hóa Quốc doanh chúng ta đang thiếu hụt nghiêm trọng. Thư ký Dương đã nhiều lần nhắc đến vấn đề này với tôi. Vì vậy, tôi đã cử đồng chí Tưởng Thư Lan đến thành phố Lai Dương. Mục đích là nhờ bà ấy thuyết phục cha mình đến nhà máy hàng tiêu dùng thiết yếu ở thành phố Lâm Cảnh hỗ trợ kỹ thuật sản xuất xà phòng, hoặc ít nhất cũng giúp thuyết phục lãnh đạo nhà máy tăng lượng cung ứng cho Cửa hàng Bách hóa Quốc doanh của chúng ta.”
Anh ta đưa tay đẩy gọng kính, ánh mắt sâu thẳm liếc Ngụy Hinh một cái.
“Ban đầu, tôi định sắp xếp cho nhân viên thu mua lái xe đưa đồng chí Tưởng đi. Nhưng không khéo là chiếc xe duy nhất của đơn vị lại bị chủ nhiệm Chu sử dụng trước để làm việc riêng. Không còn cách nào khác tôi đành phải nhờ nhà máy cơ khí cho đi nhờ xe sang thành phố Lai Dương.”
Nghe đến đây, đầu óc Ngụy Hinh như nổ “ong” một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.
Môi run run, cô ta lắp bắp:
“Như vậy không đúng quy định, tôi không nhận được văn bản điều động”
“Thư giới thiệu của đồng chí Tưởng là do tôi trực tiếp cấp.”
Nghiêm Văn Bác lạnh nhạt nói.
“Thế nào, cô còn cần tôi tự chứng minh thân phận nữa sao?”
“Không, không cần…”
Ngụy Hinh sững sờ đứng đó, dưới ánh mắt sắc lạnh như dao của Nghiêm Văn Bác, cô ta hoàn toàn thua trận. Những ngón tay khô gầy siết chặt vạt áo, mặt đỏ bừng như bị lửa đốt, đến mức vành tai cũng nóng rát.
Cô ta cúi đầu, cố giữ lại chút tự tôn cuối cùng, không dám cãi thêm nửa lời; chỉ sợ dưới ánh nhìn sắc bén ấy, mọi toan tính xấu xa của mình sẽ bị phơi bày không sót chút nào.
Sự việc đã rõ ràng.
Nghiêm Văn Bác từ trên cao nhìn xuống, liếc cô ta đang giả vờ làm người vô hình một cái:
“Đồng chí Ngụy, còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau làm thủ tục nhập chức cho đồng chí Phạm Tình Tuyết.”
“Nhưng chủ nhiệm Chu không có ở đây…”
Thấy cô ta vẫn cố tình dây dưa, Nghiêm Văn Bác lạnh giọng cắt ngang:
“Nếu đến chút việc nhỏ như thủ tục nhập chức mà đồng chí Ngụy cũng không làm nổi, việc gì cũng phải dựa vào chủ nhiệm Chu, vậy bộ phận nhân sự còn cần cán sự làm gì? Giải tán hết cho rồi! Ăn thì không kém ai, làm việc thì chậm chạp, dây dưa còn không bằng con lợn. Ít nhất lợn cũng không biết già mồm cãi lý.”
Sắc mặt Ngụy Hinh trắng bệch, cô ta cắn chặt đôi môi, móng tay đâm vào lòng bàn tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang rối loạn.
Vài giây sau, cô ta luống cuống lấy mẫu đơn nhập chức đối chiếu với thông tin của Phạm Tình Tuyết rồi vội vàng điền xong, đóng dấu cái “cộp”. Trên mặt lại miễn cưỡng nặn ra nụ cười lấy lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

