Không dám đi sai nửa bước, Nghiêm Lôi đành phải đưa con trai xuống thành phố nhỏ rèn luyện.
Đợi Nghiêm Văn Bác tích lũy đủ kinh nghiệm, làm ra thành tích, hồ sơ đẹp lên, khi đó điều trở lại cấp trên cũng sẽ danh chính ngôn thuận, không ai có cớ dị nghị.
Nghiêm Văn Bác tức đến đau tức lồng ngực, cuối cùng đùng đùng bỏ đi, mấy tháng liền không thèm về nhà.
Trở lại đơn vị, anh nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt, tính tình càng thêm khắt khe.
Trong một thời gian, gần như ai trong cửa hàng cũng từng bị anh chê bai một trận. Nhân viên thấy anh là tránh như tránh tà, không ai muốn đối mặt.
Thế mà…
Chính tại một thị trấn nhỏ bé, tưởng chừng chẳng có gì đặc biệt như thế này lại xuất hiện một cô gái dịu dàng như nước, mềm mại đến vậy.
Người mình yêu thầm hiếm khi đi đến chỗ làm việc của mình nên vừa thấy Nghiêm Văn Bác bước lại gần, Ngụy Hinh liền vội vàng chỉnh lại cổ áo, tiện tay vuốt nhẹ bím tóc dài.
Cô ta khẽ sờ thử mái tóc đã được thoa dầu hoa quế bóng mượt, tỏa hương dịu ngọt; lúc này mới yên tâm đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ chào đón.
“Chủ nhiệm Nghiêm, hôm nay sao lại có thời gian đích thân ghé thăm vậy? Là tôi tiếp đón không chu đáo rồi.”
Biết rõ Nghiêm Văn Bác xuất thân tốt, lại là sinh viên đại học, Ngụy Hinh cố tình tô điểm lời nói, dùng từ trau chuốt, thỉnh thoảng còn chen vài thành ngữ, chỉ tiếc đôi khi lại dùng sai chỗ, thành ra hơi buồn cười.
Nghiêm Văn Bác khẽ gật đầu với cô ta, ánh mắt lướt qua nụ cười gần như khoe hết cả hàm răng kia, rồi hơi nghiêng người nhìn về phía sau.
Một cô gái từ phía sau anh ta chậm rãi bước ra.
Khuôn mặt điềm tĩnh, làn da trắng mịn, khí chất thanh tú.
Nụ cười trên mặt Ngụy Hinh lập tức khựng lại, suýt chút nữa không giữ nổi.
“Vị này là…?”
Tiểu yêu tinh này từ đâu chui ra vậy?
Không biết sau khi lập quốc thì không được phép thành tinh à?
Xem ra cô ta lại có thêm một đối thủ cạnh tranh rồi.
Dù Nghiêm Văn Bác thỉnh thoảng miệng lưỡi cay nghiệt, khó gần nhưng không thể phủ nhận anh ta có gia thế tốt, học vấn cao, tiền lương hậu hĩnh cùng ngoại hình ưa nhìn.
Ở thành phố Lâm Cảnh, anh ta gần như đã trở thành ứng viên con rể lý tưởng trong lòng không ít bà mẹ, đồng thời cũng là “bạch mã hoàng tử” trong mộng của biết bao thiếu nữ.
Mặc cho trong đầu Ngụy Hinh đang rối như tơ vò, Nghiêm Văn Bác vẫn bình thản như không. Anh đẩy tập hồ sơ mà Phạm Tình Tuyết vừa đưa cho mình sang phía bàn làm việc của cô ta.
“Cô ấy là con gái của Tưởng Thư Lan ở bộ phận bán hàng đến để nhận vị trí của mẹ mình. Cô xử lý thủ tục đi.”
Chỉ là vị trí mà Tưởng Thư Lan để lại vốn không phải không có người nhắm đến.
Cấp trên trực tiếp của bà, chủ nhiệm Chu đã sớm để mắt tới. Ngoài ra còn có Đinh Tuệ, bạn thân của Ngụy Hinh.
Đinh Tuệ làm nhân viên tạm thời ở đây đã ba, bốn năm; vất vả lắm mới chờ được một cơ hội chuyển chính thức. Nghe nói gần đây cô ta còn đang tìm cách nhờ vợ của chủ nhiệm Chu vận dụng quan hệ.
Nếu sau này biết được công việc này lại bị chính em chồng của mình “cướp mất” chỉ sợ tức đến phát điên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)