Sở dĩ nói như vậy, cũng là vì Nguyễn Đào muốn trả món nợ ân tình cho Tạ Chấn Nam.
Sáng nay anh ta đã ra tay giải vây, lại còn cho các cô mượn diêm lúc ở bờ sông.
Nguyễn Đào không thích nợ ân tình, cho nên nếu có thể trả, thì cứ trả dứt điểm một lần cho xong.
Nói xong, cô cùng Hạ Vân quay về điểm thanh niên trí thức.
Hôm nay đã ăn thịt kho tàu và mì sợi, buổi chiều lại ăn thêm cá nướng, Nguyễn Đào không thấy đói lắm.
Thế nên phần cơm tối được chia, cô mang về đưa cho Hạ Vân.
Hạ Vân vô cùng khó hiểu: “Sao lại cho mình ăn vậy Đào Đào?”
“Hôm nay mình không đói. Cậu phải ra đồng làm việc, toàn là việc chân tay, cậu ăn nhiều một chút đi.”
Đưa nắm bánh rau dại và phần cải trắng không dầu không muối cho Hạ Vân, cô về ký túc xá trước, xách nước đi tắm.
May mà bây giờ vẫn đang là mùa hè, nước lạnh không ai quy định dùng bao nhiêu. Chỉ cần tự mình ra giếng của điểm thanh niên trí thức múc nước là có thể tắm rửa được rồi.
Nếu đến mùa đông, lúc đó phải đun củi, muốn tắm rửa cũng không còn dễ dàng như vậy nữa.
Nguyễn Đào cứ nghĩ đến tương lai là lại thấy vô cùng gian nan.
Cô lắc lắc đầu, không thèm nghĩ nữa.
Thay quần áo, đổ nước đi, dọn dẹp xong xuôi, cô dùng nắp hộp cơm của mình giã nát lô hội thành bùn, đựng vào một hộp kem dưỡng da đã dùng hết.
Sau đó lại tiếp tục chuẩn bị thuốc bôi ngoài da để đắp lên vết thương, dán vào lòng bàn chân mình, rồi dùng băng gạc quấn chặt lại.
Cách điểm thanh niên trí thức không xa lắm, từ một ngôi nhà có sân lát đá trên con phố cách đó chừng vài trăm mét, tiếng ho dồn nén truyền vào tai.
Lục Lâm Khôn sắc xong thuốc lấy từ bệnh viện về, bưng thuốc bước vào trong nhà.
Vương Hồng Bình đang nằm trên giường, ngay lập tức cố nhịn cơn ho của mình lại.
“Dì Bình…”
Lục Lâm Khôn bước đến bên giường, đặt bát thuốc vẫn còn bốc khói nghi ngút lên chiếc bàn thấp bên cạnh.
“Cháu đỡ dì ngồi dậy.”
Đỡ người ngồi dậy, lót một chiếc gối sau lưng bà, anh đưa ly nước ấm cho bà, bảo bà uống một ngụm nước trước.
Sau đó mới cho bà uống thuốc.
Vương Hồng Bình uống thuốc xong, nghỉ ngơi một lát, trái tim vốn luôn như bị ai đó bóp nghẹt lúc này mới nới lỏng ra được một chút.
“Sao cháu lại về đây? Có chuyện gì sao?”
Vương Hồng Bình hỏi Lục Lâm Khôn.
Tuy nói Lục Lâm Khôn là do một tay bà nuôi lớn, bình thường anh cũng rất tôn trọng bà, muốn tuân thủ lời hứa phụng dưỡng bà lúc tuổi già, nhưng Vương Hồng Bình chưa bao giờ ỷ vào thân phận trưởng bối.
Bà không bao giờ nghĩ mình là bề trên của Lục Lâm Khôn thì có thể ra lệnh cho anh.
“Dạo này sức khỏe dì không tốt, cháu vừa hay được nghỉ phép nên về chăm sóc dì một thời gian.” Giọng Lục Lâm Khôn rất nhạt.
“Không cần đâu… Công việc của cháu quan trọng hơn… Không cần… Không cần phải bận tâm đến dì…” Vương Hồng Bình lại có chút sốt ruột.
Lục Lâm Khôn hơi rũ mắt, ý bảo chủ đề này kết thúc tại đây.
Vương Hồng Bình thở dài một hơi.
Tuy nói bà miễn cưỡng chăm sóc Lục Lâm Khôn khôn lớn, nhưng những tổn thương thuở nhỏ đối với anh rốt cuộc vẫn quá sâu sắc, đến mức bây giờ, tính cách của anh lại trở nên lạnh lùng như vậy…
“Đúng rồi, cô bé hôm nay, có phải là cô gái mà trước đây tiểu thư đã đính hôn cho cháu không?”
Vương Hồng Bình chuyển chủ đề.
Lục Lâm Khôn nghĩ đến Nguyễn Đào, anh khẽ ừ một tiếng.
Vương Hồng Bình vui mừng khôn xiết: “Đúng là một cô bé vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng, nước lớn như vậy mà con bé cũng không chút do dự nhảy từ trên cầu xuống cứu dì, chúng ta phải cảm ơn con bé đàng hoàng mới được.”
“Cháu ra hợp tác xã cung tiêu mua chút đồ mang đến cho con bé, nhân tiện mời con bé tối mai đến nhà ăn cơm, cháu thấy sao?”
Vương Hồng Bình hoàn toàn không biết Lục Lâm Khôn và Nguyễn Đào đã hủy bỏ hôn ước.
Bà vẫn tưởng họ còn giữ mối quan hệ vợ chồng chưa cưới.
Thực ra Lục Lâm Khôn cũng có thể giải thích, nhưng anh cũng không biết tại sao, lại chẳng nói lời nào.
“Lâm Khôn…”
Vương Hồng Bình thở dài: “Cháu cũng không còn nhỏ nữa, tiểu thư trên trời có linh thiêng, chắc chắn cũng muốn nhìn thấy cháu sớm ngày yên bề gia thất, dì…”
“Vâng.”
Lục Lâm Khôn ngắt lời Vương Hồng Bình.
Vương Hồng Bình nhất thời vẫn chưa phản ứng kịp.
“Lâm Khôn?”
“Cháu sẽ đi mời cô ấy đến nhà ăn cơm.”
Chỉ là với cái dáng vẻ tránh anh như tránh tà của cô hiện tại, chắc chắn cô sẽ không đến.
Nhưng mà…
Nghĩ đến những lời bạn học cũ ở Kinh Thành nói trong điện thoại, khóe môi anh nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
Anh ngược lại rất mong chờ cô đến.
“Tốt, tốt quá!”
Vương Hồng Bình không biết uẩn khúc bên trong, bà vô cùng vui vẻ: “Cháu đừng quên lúc đến điểm thanh niên trí thức, phải mua chút đồ tặng cho con bé trước nhé.”
“Vâng.”
“Tốt, tốt, vậy ngày mai dì sẽ chuẩn bị thật chu đáo…”
“Dì cứ nghỉ ngơi trước đi, chuyện này cứ giao cho cháu lo liệu là được rồi.”
“Được, vậy cháu phải để tâm nhiều một chút, đừng làm đồng chí Nguyễn phật ý nhé.”
“Vâng.”
Lục Lâm Khôn nhìn Vương Hồng Bình rõ ràng đã vui vẻ hơn rất nhiều, liền hỏi bà hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Sức khỏe dì không tốt, sao lại ra bờ sông?”
“Dì…”
“Là Vương Thúy Bình đẩy dì xuống sông sao?”
Tuy là câu hỏi, nhưng trong giọng điệu của Lục Lâm Khôn lại không có quá nhiều sự nghi vấn.
Đừng quên, anh chính là tham mưu tác chiến trẻ tuổi nhất của khu đồn trú.
Chút bản lĩnh nhìn mặt đoán ý này, anh vẫn phải có.
Vương Hồng Bình cũng biết không thể biện minh trước mặt Lục Lâm Khôn.
“Dì… Chị ấy… Chị ấy muốn Thu Liên gả cho cháu, dì không đồng ý, chị ấy quá sốt ruột, lỡ tay đẩy dì… Đẩy dì…”
Những lời phía sau Vương Hồng Bình không sao nói nên lời.
Dù sao Vương Thúy Bình cũng là chị ruột của bà, hai người chảy chung một dòng máu, bà thật sự rất khó nói ra câu Vương Thúy Bình cố ý đẩy bà xuống sông.
Lục Lâm Khôn hiểu rồi.
Anh đứng dậy.
“Dì nghỉ ngơi sớm đi, cháu ra ngoài đây.”
“Lâm Khôn…”
Vương Hồng Bình gọi Lục Lâm Khôn đang quay lưng về phía bà lại: “Dì Thúy Bình của cháu, chị ấy không cố ý đâu…” Cho nên muốn Lục Lâm Khôn trả thù đừng quá đáng…
Lời này Vương Hồng Bình vẫn không thể nói ra.
Lục Lâm Khôn quay lưng về phía Vương Hồng Bình gật đầu, sải bước ra khỏi phòng.
Cùng lúc đó, tại nhà Vương Thúy Bình trên trấn.
Bởi vì đẩy em gái ruột xuống nước, Vương Thúy Bình tuy không bị ai vạch trần, nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn có quỷ, ở nhà cứ đứng ngồi không yên.
Con gái bà ta là Lưu Thu Liên thấy vậy, giọng điệu có chút ghét bỏ.
“Mẹ, mẹ làm sao vậy? Cả buổi tối cứ đi tới đi lui, làm người ta hoa cả mắt, bực cả mình.”
“Mày…” Vương Thúy Bình dừng bước, nhìn đứa con gái mang vẻ mặt ghét bỏ, lời đến khóe miệng liền nghẹn lại: “Lục Lâm Khôn về rồi, mày biết chưa?”
“Con biết rồi! Chiều nay con đi gặp anh ấy rồi.”
“Vậy cậu ta chịu nhả lời rồi? Cậu ta thật sự nói bằng lòng cưới mày?”
“Mẹ có ngốc không vậy? Bây giờ dì út con rơi xuống nước đổ bệnh, bắt đầu từ ngày mai con sẽ đến bên cạnh chăm sóc dì ấy. Ngày nào cũng ở chung một mái nhà với anh Lâm Khôn, mẹ còn lo anh ấy không cưới con sao?”
Bàn tính nhỏ của Lưu Thu Liên gõ rất vang.
Cô ta dọn vào nhà họ Lục, lợi dụng việc chăm sóc Vương Hồng Bình để tiếp cận Lục Lâm Khôn… Nếu anh đồng ý cưới cô ta thì tốt nhất, không đồng ý thì cô ta cũng có cách nấu gạo thành cơm, đến lúc đó…
Lúc đó anh ta có muốn hay không cũng không được.
Vương Thúy Bình biết được dự định của con gái, lúc này mới hài lòng gật đầu.
“Mày có kế hoạch là tốt rồi.”
“Lục Lâm Khôn đó chính là con cháu của nhân vật lớn ở Kinh Thành, nếu mày có thể gả cho cậu ta, thì đúng là bay lên cành cao biến thành phượng hoàng rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)