Lão Phùng là cựu chủ tịch Hiệp hội Cờ vây, ông từng tham gia vô số giải đấu lớn nhỏ và từng hai lần liên tiếp giành chức vô địch thế giới, chính vì thế mà ông ấy có tầm ảnh hưởng không hề nhỏ trong giới cờ vây.
Thương Ương không có ấn tượng quá sâu đậm về ông ấy, trong phần đầu của cuốn tiểu thuyết ông chỉ xuất hiện vài lần. Câu chuyện bắt đầu bằng việc nữ chính Lâm Nguyện đến làm thuê tại nhà ông ấy vào mỗi cuối tuần với nhiệm vụ quét dọn sân vườn và dắt chó đi dạo.
Công việc này không hề rắc rối mà trái lại còn rất nhẹ nhàng, cô ta có được nó chủ yếu là nhờ một người dì hàng xóm giới thiệu. Điều này nhằm xây dựng hình tượng "đóa hoa trắng" nhỏ bé nhưng kiên cường, tự lập và chịu thương chịu khó cho nữ chính trước khi được nhận lại gia đình.
Và hôm nay chính là ngày quan trọng khi nữ chính Lâm Nguyện gặp lại người nhà họ Lâm.
Lâm phu nhân dẫn theo thiên kim giả Lâm Thiên Họa đến thăm Lão Phùng với hy vọng nhận được sự chỉ dẫn của ông. Trong lúc chờ đợi, bà tình cờ bắt gặp Lâm Nguyện đang làm việc tại đây. Nhìn khuôn mặt có đến bảy phần giống mình thời trẻ, Lâm phu nhân ngay lập tức sững sờ.
Phần sau là màn giám định ADN cũ rích rồi phát hiện Lâm Nguyện mới chính là con gái ruột của nhà họ Lâm, sau đó sẽ là những tình tiết tranh giành giữa thiên kim thật và giả đại loại như thế.
Đến nơi, bác Trần nói khi nào xong sẽ đến đón rồi lái xe rời đi. Người ra mở cổng cho hai anh em là một bà lão khoảng sáu mươi tuổi mặc sườn xám, đó chính là vợ của Lão Phùng, bà Tôn.
"Đã sớm nghe nói hôm nay chị gái của Tiểu Dịch cũng tới, nào để bà xem xem. Ôi chao, đúng là giống hệt nhau thật, thời buổi này hiếm khi thấy cặp song sinh long phụng nào đẹp thế này."
Hôm nay vừa nhìn thấy, cô bé này quả thực là một mỹ nhân bẩm sinh, thậm chí còn xinh đẹp hơn cả những gì bà ấy tưởng tượng. Từng đường nét đều hoàn hảo không một chút tì vết, nhưng quan trọng hơn hết là gương mặt này trông rất đáng yêu và có phúc khí!
So với dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị của Thương Dịch, thì kiểu người vừa gặp đã cười như Thương Ương lại càng được lòng người hơn.
Thương Ương nở một nụ cười ngoan ngoãn rồi khẽ gật đầu: "Cháu chào bà Tôn ạ, cháu tên là Thương Ương, chữ Ương trong từ trung ương và có thêm bộ Nữ bên cạnh ạ."
Trước khi đến, Thương Viên Lận đã dặn đi dặn lại cô rằng ra ngoài không được nghịch ngợm, nhất là phải luôn giữ đúng lễ nghĩa phép tắc khiến tai cô sắp ù đi vì nghe quá nhiều.
Chuyện này chẳng lẽ cô còn không biết sao? Cô đâu phải kẻ điên mà đi gây chuyện khắp nơi cơ chứ.
"Được, được, tên hay lắm, đúng là một đứa trẻ ngoan."
Dáng vẻ ngoan ngoãn của Thương Ương càng khiến bà Tôn hài lòng hơn, nụ cười trên môi bà ấy càng thêm rạng rỡ. Bà ấy đưa tay vỗ nhẹ vào vai cô rồi dắt cả hai anh em đi vào trong nhà.
Nơi này hơi hẻo lánh, nằm ở lưng chừng núi, ngoài sân trồng vài cây vạn niên tùng trông rất bề thế và nhã nhặn. Sau khi băng qua dãy hành lang để vào đến nhà chính thì một khung cảnh hoàn toàn khác hiện ra trước mắt.
Bên cạnh con đường rải đá đen là những chậu cây cảnh xanh mướt, những cây hoa tử vi cao quá đầu người đang vào mùa rụng lá khiến mặt đất đỏ rực một vùng. Mặt nước trong hồ phản chiếu vạn vật, thấp thoáng vài chú cá nhỏ xinh xắn đang tung tăng bơi lội.
Cánh cửa mở toang, bài trí trong phòng vô cùng thanh nhã với những bức thư pháp và tranh vẽ hoành tráng treo trên tường. Trên bàn trà nước đang sôi sùng sục, cạnh đó là một bình sứ cắm nhành phong đỏ rực. Một ông lão đang ngồi ngay ngắn trên đệm bồ đoàn, chăm chú nhìn vào bàn cờ vây vẫn còn đang dang dở.
Đó chắc hẳn là Lão Phùng rồi, Thương Ương thầm nghĩ.
"Đừng xem nữa, Tiểu Dịch tới rồi này."
Bà Tôn gọi một tiếng, lúc này Lão Phùng đang đắm chìm trong thế giới riêng mới chịu ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy khuôn mặt của Thương Ương, ông khẽ nở một nụ cười hiền từ: "Cháu chắc hẳn là cái tên Thương Ương mà mọi người nhắc tới nhỉ, trông thật xinh xắn quá."
Thương Ương gật đầu rồi lễ phép thưa: "Cháu chào ông Phùng ạ."
Thế hệ trước chưa từng thấy cặp song sinh long phụng nào, bây giờ được tận mắt nhìn thấy thì coi như bảo bối quý giá, cứ kéo cả cô và Thương Dịch lại để ngắm nghía mãi không thôi, thậm chí còn muốn so sánh từng đường nét trên khuôn mặt xem có giống nhau hay không.
Cuối cùng họ phát hiện ra phần lớn đường nét của hai đứa đều giống nhau, duy chỉ có đôi mắt là có chút khác biệt.
Thương Ương có đôi mắt đào hoa linh động xinh đẹp với đuôi mắt hơi xếch lên và luôn lấp lánh như có ánh sao. Thương Dịch lại sở hữu đôi mắt hạnh dài mảnh với phần đuôi hơi trĩu xuống, mang một vẻ u sầu dịu dàng rất riêng biệt.
Sau khi hỏi han xong thì vẫn phải quay lại việc chính, Lão Phùng dắt Thương Dịch ngồi xuống đệm bồ đoàn để bắt đầu nghiên cứu cờ vây. Thương Ương vốn không thích đánh cờ vì thấy nó tẻ nhạt, nên cô đi ra một bên ngồi rồi lấy lá khô trêu chọc lũ cá nhỏ trong hồ.
Cô nhìn chằm chằm vào cửa nhà chính vì muốn biết khi nào nữ chính mới tới. Trong sách mô tả về ngoại hình của nữ chính rất nhiều, bao nhiêu lời khen ngợi đều dành cho cô ta cả, nên Thương Ương vô cùng tò mò muốn biết thực tế cô ta đẹp đến mức nào.
Cô ngẩng đầu lên thì ngửi thấy một mùi hương trà thoang thoảng. Quay sang nhìn thì thấy bà Tôn đang mở một gói trà ở phía bàn trà, cô khẽ động mũi để cảm nhận rõ hơn rồi đứng dậy đi về phía đó.
Long Tỉnh Tây Hồ, loại hái trước tiết Thanh minh, mùi hương này ít nhất cũng phải là đợt hái thứ hai và là loại thượng hạng. Những công tử nhà giàu thích vẻ thanh cao trước đây xung quanh Thương Ương rất chuộng món này nên cô cũng được uống không ít, lâu dần đâm ra cũng thích hương vị ấy.
"Bà Tôn ơi, chén trà này cháu có thể xin một ngụm được không ạ?"
Nghe thấy tiếng nói, động tác trên tay bà Tôn dừng lại, bà ngẩng đầu nhìn vẻ mặt thèm thuồng như chú mèo nhỏ của Thương Ương rồi khẽ cười một tiếng đầy hiểu ý.
Bà ấy đặt kẹp trà xuống, gương mặt dịu hiền nở một nụ cười nhạt: "Mũi thính thật đấy. Thế này nhé, tuần trà này cháu hãy pha đi, nếu bà thấy hài lòng thì sẽ cho cháu uống, thấy sao nào?"
Thương Ương gật đầu: "Vâng ạ, không vấn đề gì, vậy cháu xin cảm ơn bà Tôn trước."
Bà Tôn khẽ nghiêng đầu, thấy Thương Ương tràn đầy tự tin như vậy thì cũng nảy sinh chút tò mò, muốn xem thử cô bé này có thể pha trà tốt đến mức nào.
Thương Ương rửa tay sạch sẽ rồi đặt nắp chén trà vào vị trí một cách vững vàng, cô dùng nước nóng tráng qua một lượt quanh chén khải rồi đổ vào chén tống, sau đó mới tráng qua các chén quân.
Bỏ trà, tráng trà, khi rót nước trà ra thì thực hiện một lần cho cạn sạch. Động tác của Thương Ương vô cùng dứt khoát và nhanh nhẹn, tuy nhìn có vẻ nhanh nhưng từng bước đều rõ ràng và chuẩn xác. Sau khi chia trà từ trái sang phải, cuối cùng cô mới rót vào chén quân.
Thương Ương dùng hai tay dâng trà, chỉ cần ngửi hương thơm là cô biết mình không phụ lòng loại trà này: "Bà Tôn thử xem sao ạ?"
Bà Tôn vừa xem xong động tác của cô thì đã vô cùng hài lòng. Bà ấy nhận lấy chén trà rồi quan sát màu sắc của nó, khẽ gật đầu rồi đưa lên nhấp một ngụm. Vị đắng chát nhẹ nhanh chóng tan đi, chuyển thành vị ngọt hậu thanh mát lan tỏa khắp khoang miệng.
Trong mắt bà thoáng qua một tia ngạc nhiên: "Không hổ là con cháu nhà họ Thương, trà ngon lắm."
Thương Ương thấy bà hài lòng thì cũng không đợi được nữa mà nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Cô hạnh phúc nheo mắt lại vì đây quả thực là loại trà quý, hương vị vô cùng thơm ngon mà các loại trà thông thường không thể nào sánh được. Tất nhiên, kỹ thuật pha trà tuyệt vời của cô cũng góp một phần lớn vào đó.
Pha trà và thưởng trà là cách tốt nhất để thấu hiểu tính cách một người. Người nóng nảy thường khó kiểm soát thời gian nên dễ khiến trà có vị đắng chát, còn người cẩu thả thì hay làm đổ nước hoặc để bị bỏng tay. Để đạt được chữ "Nhã" một cách trọn vẹn là điều không phải ai cũng làm được.
Mà nước trà do Thương Ương pha lại có độ đậm nhạt vừa phải, thời gian và nhiệt độ đều được kiểm soát vô cùng chuẩn xác. Chỉ cần nhìn qua là biết cô vốn là người am hiểu và biết thưởng thức trà đạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)