“Cái gì cơ?” Thương Ương tưởng mình nghe nhầm nên lặp lại một lần nữa: “Em vừa nói xin lỗi chị sao?”
Cô lập tức hiểu ra Thương Dịch đang ám chỉ điều gì, bèn chậc lưỡi một cái rồi thờ ơ đáp: “Chuyện đó sao có thể trách em được chứ, lỗi do người khác gây ra mà em lại tự vơ vào người mình làm gì?”
“Tại em nên mới xảy ra chuyện.” Thương Dịch cúi gầm mặt xuống thấp hơn nữa, giọng nói lí nhí như sắp biến mất.
Thấy cậu cứ đắm chìm trong vòng xoáy tự trách, sắc mặt ngày càng u ám, Thương Ương mấy lần định mở miệng mà chẳng biết an ủi thế nào. Bởi vì nếu bảo không liên quan đến cậu thì cũng hơi có một chút, mà nói có liên quan thì sao có thể trách cậu được cơ chứ!
Hơn nữa Thương Ương cũng chẳng biết dỗ dành người khác, vì bình thường cô toàn mắng người ta thôi, mắng đến khi người ta phát khóc mới thôi chứ làm gì có chuyện dỗ dành. Cô cân nhắc câu chữ hồi lâu mới nghĩ ra được một lời hay ý đẹp để an ủi cậu.
“Chính vì có em nên chị mới được an toàn, nếu không thì đám người kia đã lao vào đánh chị rồi, vậy nên chị mới là người phải cảm ơn em mới đúng.”
“Nhưng mà...”
“Còn dám lải nhải thêm câu nào nữa là tôi đánh cậu đấy.”
Thương Ương lườm cậu một cái, Thương Dịch lập tức im bặt nhưng gương mặt vẫn lộ vẻ không vui.
“Không vui tôi cũng đánh luôn.”
“....”
Về nhà muộn mất hai tiếng đồng hồ.
Thương Viên Lận vừa thấy Thương Ương là sa sầm mặt mày bắt đầu mắng mỏ: “Về muộn thế này thì lại đi đâu rồi, sắp thi giữa kỳ tới nơi mà cha không hiểu sao con vẫn còn tâm trí mà chơi bời như vậy!”
“Không biết ạ? Được thôi, vậy để con nói cho cha biết...”
Thương Ương trưng ra bộ mặt nghiêm túc muốn giảng đạo lý cho ông, nhưng rồi bị Thương Viên Lận lườm cho một cái cháy mặt.
Thôi được rồi, hiện tại cô chưa chọc vào lão già này được. Đợi đến khi cô mua được một chiếc bình Pháp lang thái khác về thì lúc đó mới có thể thẳng lưng mà cãi nhau với ông.
Trong phòng làm việc.
Thương Viên Lận ngồi trên ghế, lúc thì bận rộn xử lý công việc, lúc lại phân tâm liếc nhìn Thương Ương ngồi đối diện để kiểm tra tiến độ làm bài tập của cô.
Lúc đầu ông chỉ kiểm tra bài tập của Thương Ương vào mỗi tối, sau đó ông xem kỹ các đề bài thì phát hiện Thương Ương làm đúng hết tất cả các câu. Những môn khác thì thôi đi, vấn đề nằm ở môn Hóa học.
Một kẻ ngay cả bảng tuần hoàn hóa học còn không học thuộc nổi mà có thể làm đúng hết cả tờ đề môn Hóa thì mới là chuyện lạ!
Thế là Thương Ương bị lôi vào phòng làm việc làm bài tập dưới sự giám sát trực tiếp của Thương Viên Lận. Điện thoại cũng bị tịch thu, cô chỉ có thể ngoan ngoãn viết cho xong bài tập, câu nào không biết thì để trống chờ Thương Viên Lận giảng giải một thể.
Vừa liếc nhìn một cái là ông đã bắt quả tang Thương Ương đang thẩn thơ, ông liền vỗ một phát vào trán cô với vẻ mặt tiếc rèn sắt không thành thép.
“Lại lơ đễnh rồi, con bỏ trống mấy câu rồi đấy! Mười phút trước con cũng đang làm câu này, nếu không biết thì chuyển sang câu tiếp theo đi chứ đừng ngồi đó mà lãng phí thời gian!”
Thương Ương ôm đầu, biết mình đuối lý nên chỉ có thể lầm bầm vặn lại vài câu: “Con đang suy nghĩ mà! Cha có hiểu suy nghĩ là gì không? Không phải ai cũng là thiên tài có thể đưa ra đáp án trong nháy mắt đâu, ít nhất con không phải loại đó.”
Thương Viên Lận hừ lạnh một tiếng: “Con tất nhiên không phải rồi, con là kẻ trúng số độc đắc về gen di truyền, là một đứa ngốc lạc giữa một bầy thiên tài.”
Chết tiệt.
Thương Ương còn định cãi lại nhưng nhìn thấy mấy mảnh vỡ đồ sứ đặt trên bàn Thương Viên Lận, cô đành nghiến răng nuốt ngược lời định nói vào trong. Thương Viên Lận thấy bộ dạng phải chịu thiệt thòi mà không nói được gì của cô thì thầm buồn cười, xem ra chiếc bình Pháp lang thái kia không bị đập uổng phí.
Thương Ương ngậm đắng nuốt cay lật sách tìm xem có ví dụ nào tương tự không, cô lại không kìm được mà lén lút liếc nhìn lão già kia một cái, kết quả bị ông bắt gặp nên vội vàng cúi đầu giả vờ bận rộn.
Ngày đầu tiên cô mới xuyên tới đây, Thương Viên Lận không hề như thế này, lúc đó ông rất nghiêm túc và trầm ổn, hoàn toàn là dáng vẻ của một vị gia chủ thế gia cao quý và khiêm tốn.
Vậy mà sau một trận cãi vã, ông như được khai thông kinh mạch vậy, những lời mắng mỏ tuôn ra xối xả không dứt. Ông còn thực hiện chính sách đối xử khác biệt, nếu biết hậu quả của trận cãi vã là thế này thì ngày hôm đó cô thà cam chịu bị mắng một trận còn hơn.
Giữa việc bị mắng một trận và bị mắng mỗi ngày, cô vẫn có thể phân biệt được cái nào nặng cái nào nhẹ.
Sau khi phụ đạo xong cho cái đầu gỗ môn Hóa của Thương Ương, Thương Viên Lận cảm thấy mệt mỏi còn hơn cả một ngày đi làm. Ông đã bước sang tuổi trung niên và gần đây còn có xu hướng mọc thêm tóc bạc, vậy mà vẫn phải khổ sở vì đứa con đang học cấp ba.
Trước đây ông nghe người ta nói mỗi người đều có quả báo của riêng mình, giờ thì ông đã nhận ra rồi, Thương Ương chính là quả báo của ông, để ông dù đã trung niên vẫn có thể trải nghiệm nỗi đau giáo dục con cái.
Khó khăn lắm mới phụ đạo xong, ông lại phải chuẩn bị ra ngoài đi xã giao: “Con cứ ngoan ngoãn ở nhà đi, buổi tối dành thời gian đọc sách và chuẩn bị trước nội dung bài giảng ngày mai, lát nữa ba về sẽ kiểm tra.”
Thương Ương bĩu môi: “Biết rồi ạ.”
Thương Viên Lận nghe giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu của cô thì lại nhíu mày: “Nói to lên!”
“Con biết rồi ạ!”
Tại phòng ăn ở tầng dưới.
Dì Triệu cùng mấy người làm khác đã dọn món xong xuôi, Ninh Uyển Quân ngồi ở vị trí cạnh ghế chủ tọa và nở nụ cười thanh tao với bọn họ.
Trong mắt đại đa số người giúp việc nhà họ Thương, vị phu nhân này vừa dịu dàng lại vừa chu đáo, dễ phục vụ và không hay gây chuyện, là một người chủ tốt hiếm thấy. Hơn nữa bà ta còn rất hiền thục, quán xuyến việc trong nhà đâu vào đấy.
Mặc dù những gia đình giàu có này thường có nhiều chuyện khuất tất, nhưng bọn họ đều cho rằng Ninh Uyển Quân đã làm mẹ kế rất tốt rồi. Vì vậy trước đây khi nghe thấy đại tiểu thư hùng hổ ép người, trong lòng họ đều cảm thấy cô quá ngang bướng và không biết điều.
Thỉnh thoảng khi họ tán gẫu với Ninh Uyển Quân về chủ đề này, bà ta còn thay mặt đại tiểu thư giải thích và bào chữa, tìm đâu ra một người mẹ kế tốt như vậy chứ?
Khi Thương Ương lê cái thân xác bị môn Hóa học tàn phá tan tành xuống lầu thì những người khác đã ngồi vào chỗ, chỉ đợi cô đến là bắt đầu dùng bữa.
Vừa ngồi xuống cô đã cảm thấy khát nước, bèn thuận miệng sai bảo Thương Dịch ngồi bên cạnh: “Đi lấy cho chị một ly nước ấm đi.”
Thương Dịch gật đầu, ngoan ngoãn đứng dậy đi lấy một ly nước rồi đặt xuống cạnh tay Thương Ương.
Ninh Uyển Quân thu hết cảnh này vào mắt, bà ta rũ mắt gắp một miếng thức ăn, thầm nghĩ hai chị em này thân thiết trở lại từ bao giờ thế? Chẳng phải trước đó bà ta đã khiến Thương Ương cảm thấy chán ghét Thương Dịch rồi sao.
Ai ngờ Thương Ương chẳng thèm ngẩng đầu lên mà buông một câu: “Không đi.”
Nụ cười trên mặt bà ta khựng lại một chút nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ tự nhiên: “Nếu đã không muốn đi thì để dì bảo người ta mang đến tận nhà vậy, cả đồ của Tiểu Dịch cũng lấy luôn một thể.”
Câu nói này vừa dứt, đôi đũa trong tay Thương Dịch bỗng siết chặt lại rồi cậu lặng lẽ thu tay về, gương mặt bình tĩnh không để lộ một chút cảm xúc nào.
Trong lòng cậu đang cảm thấy sợ hãi, nếu Thương Ương là một quả bom hẹn giờ thì Ninh Uyển Quân chính là người đặt giờ. Cậu lo sợ giây tiếp theo Thương Ương sẽ nổi trận lôi đình, phát hỏa và chất vấn Ninh Uyển Quân tại sao lại đối xử tốt với cậu giống như đối xử với cô vậy.
Tiếp đó Thương Ương sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt và vẻ mặt mà cậu không muốn thấy nhất, nói rằng người cô ghét nhất chính là Thương Dịch. Mà hôm nay cậu còn suýt nữa làm hại Thương Ương gặp chuyện, điều này khiến cậu không thể tha thứ cho chính bản thân mình.
Từ khi chưa chào đời bọn họ đã ở bên nhau, rõ ràng họ là những người thân thiết nhất của nhau. Chung một cái nôi, chung một căn phòng, họ đã ở bên nhau rất lâu đến mức không cần nói chuyện hay dùng ánh mắt cũng có thể hiểu được suy nghĩ của đối phương.
Nhưng về sau, Thương Ương chỉ cần nhìn thấy cậu là sẽ lộ ra vẻ chán ghét, đôi khi cậu cũng tự ghét chính mình, ghét sự thông minh của bản thân khiến cô không hài lòng.
Cậu không hề tham lam, không cần chị gái phải đối xử tốt với mình, chỉ cần cô không nhìn cậu bằng ánh mắt như vậy và không còn kịch liệt bài xích sự tiếp cận của cậu là đủ rồi, bởi vì vốn dĩ họ là một thể thống nhất.
Cậu khao khát họ trở lại như ngày xưa, nhưng cậu không muốn họ quay lại trạng thái của thời gian gần đây.
Ninh Uyển Quân không ăn nữa mà lặng lẽ chờ đợi Thương Ương bộc phát, bà ta đã hạ một liều thuốc không màu không độc, đủ để khiến Thương Ương lập tức lật mặt biến thành một con thú nhỏ đang thịnh nộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



