Editor: Tô Nhi
“Đúng, đúng rồi, là Tề Minh Nguyệt đến từ thành phố Hải. Đây là giấy chứng nhận của cháu. Đội trưởng biết cháu sao?”
Tề Minh Nguyệt ngạc nhiên nhướng mày.
Đội trưởng quản lý cả bảy tám trăm người trong thôn, sao lại có thời gian nhớ tên một trí thức trẻ nhỏ bé như cô được?
Chuyện này… không đúng lắm.
Từ bao giờ cô lại nổi tiếng đến thế?
Nguyên chủ vốn chẳng có quan hệ gì ở vùng Đông Bắc, cũng chưa từng liên hệ hay chào hỏi trước với đội trưởng ở đây.
“Nghe mấy trí thức trẻ khác nói qua, vốn dĩ cô cũng phải đến từ hôm qua, nhưng giữa đường lại đột nhiên mất tích.”
Đội trưởng thản nhiên nói một câu.
Lập tức, “ra-đa cảm ứng nguy hiểm” trong lòng Tề Minh Nguyệt bật sáng.
Sắc mặt đội trưởng này không đúng lắm, chuyện này chắc chắn không đơn giản.
Quả nhiên là vậy. Vừa nghĩ đến đám trí thức trẻ đến hôm qua, đội trưởng lại nhức đầu, giọng nói cũng chẳng dễ chịu nổi.
Hôm qua, có sáu người tới, trai gái đều có. Vừa chân ướt chân ráo vào thôn đã cãi nhau om sòm chỉ vì tranh phòng ở. Sau đó không biết vì sao, còn lao vào đánh nhau luôn.
Thật đúng là biết gây chuyện.
Khi mấy người đó cãi nhau, cái tên “Tề Minh Nguyệt” được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Nghe giọng điệu hai bên, dường như là vì cô mà họ mới xung đột.
Thế nên trong mắt đội trưởng, cô này chắc là cái “tai họa”.
Giờ vừa nhìn thấy, ông càng khẳng định, dáng dấp thế này, đúng là “hoạ thủy” rồi còn gì.
Tề Minh Nguyệt trong lòng kêu oan: Tôi bị oan mà! Tôi có làm gì đâu?!
“Chú ạ, hôm qua cháu gặp bọn buôn người trên tàu lửa. Giữa chừng bị chúng lừa dẫn xuống tàu. May mà trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, gặp được các đồng chí giải phóng quân nên mới được cứu.”
“Cháu nằm viện nửa ngày mới tỉnh lại, bây giờ bọn buôn người hoành hành quá, thôn mình bình thường cũng nên cẩn thận hơn.”
“Lúc nãy vừa vào thôn, cháu thấy nhiều đứa trẻ trong thôn ngoan và xinh xắn lắm, vừa nhìn đã biết đội trưởng thôn mình là người có năng lực, dẫn dắt cả thôn sống tốt hơn từng ngày.”
Vừa nói, Tề Minh Nguyệt vừa kín đáo liếc sắc mặt đội trưởng.
Ổn rồi, dịu xuống rồi.
“Chú ơi, hôm qua không đón được cháu, chắc chú cũng lo lắm phải không ạ? Thật sự xin lỗi, cháu cũng đâu có muốn thế, cháu bị người ta đánh thuốc mê sợ muốn chết.”
“Chú à, để cháu thu xếp ổn định xong rồi sẽ sang xin lỗi chú đàng hoàng, để chú cùng cả thôn không phải lo lắng vì cháu nữa.”
“À đúng rồi, giờ cháu đã tới nơi, chú xem cháu cần làm thủ tục gì trước không ạ?”
Miệng nhỏ của Tề Minh Nguyệt liến thoắng không ngừng, chẳng mấy chốc đội trưởng đã hoàn toàn dịu giọng, nét mặt tươi tỉnh, tự mình dẫn cô đến văn phòng đội để làm các thủ tục cần thiết.
Cố Cảnh Ngạn từ đầu đến cuối không nói một lời, anh ngoan ngoãn làm “phông nền tiêu chuẩn”, nhưng khoé miệng cong nhẹ của anh thì chưa hề hạ xuống.
Nếu Sở Văn Tu có mặt ở đây, chắc chắn sẽ bảo rằng anh “sụp hình tượng” mất rồi. Bởi vì Cố Cảnh Ngạn nổi tiếng nghiêm khắc, rất ít khi cười.
Tối hôm qua ở nhà khách, khi anh xách nước trở về, thì “chiến dịch dẻo miệng” của Tề Minh Nguyệt gần như đã kết thúc.
Lúc đó anh chỉ thấy kết quả, chứ chưa cảm nhận sâu sắc như bây giờ.
Lần này, anh tận mắt nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của đội trưởng dần dần biến thành khuôn mặt cười nhăn nheo đầy nếp gấp.
Cô gái này đúng là lợi hại thật.
“Đi thôi, con gái, chú dẫn con đi lấy được lương thực xong rồi sẽ đưa cháu đến khu tập thể của thanh niên trí thức.”
Cách xưng hô này đã thay đổi từ “Đồng chí Tề” thành “Con gái à.”
“Cảm ơn chú nhé. Chú mà đi cùng làm con thấy ngại quá, lỡ làm chậm việc lớn của chú thì sao. Nếu chú bận thì chỉ cần chỉ đường giúp con là được, con tự đi được mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
