Đọc trên web
Nhìn vô số thần tử đang thất thố bên dưới, hoàng đế vuốt ve chòm râu hoa râm, lặng lẽ xem kịch vui. May mà không phải chỉ có một mình ngài bị nhan sắc này làm cho mê mẩn.
Quả nhiên người đời đều thích những thứ đẹp đẽ, đối mặt với sắc đẹp nhường này thì càng không có sức chống cự.
"Oa, nàng, nàng ấy đẹp quá!"
"Làn da giống hệt như quả trứng gà bóc vỏ vậy, vừa mịn màng lại vừa trắng trẻo!"
"Nói nhỏ chút! Nàng ấy nhìn sang đây rồi! Á, nàng ấy đang nhìn ta kìa!"
Hướng Vãn đưa mắt nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền thấy mấy vị quý nữ đang dùng khăn lụa che mặt, cẩn thận từng li từng tí nhìn trộm nàng, nhỏ giọng bàn tán chuyện gì đó.
Thấy nàng nhìn sang, sắc mặt các nàng càng thêm ửng đỏ, luống cuống tay chân, dáng vẻ thẹn thùng hệt như đang nhìn thấy người trong mộng.
Đúng lúc này, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ chỗ ngồi bên cạnh: "Chào, chào tỷ, muội tên là Hoàn Nhan Tình. Muội, muội có thể làm bạn với tỷ được không?"
Một nữ tử mặc hồng y, dáng vẻ oai hùng hiên ngang, đang mang vẻ mặt ngượng ngùng, một tay siết chặt chiếc khăn tay, lên tiếng dò hỏi.
Làn da của thiếu nữ mang màu lúa mạch khỏe khoắn. Khác với vẻ đầy đặn của những quý nữ khác, vóc dáng của nàng thon dài thanh tú, toát lên một vẻ đẹp mạnh mẽ, dẻo dai.
"Đương nhiên rồi, ta tên là Tô Hướng Vãn, muội cứ gọi ta là Vãn Vãn là được."
"Vãn, Vãn Vãn."
Tốt quá rồi, bắt chuyện được với mỹ nhân rồi!
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Hướng Vãn, Hoàn Nhan Tình đã bị thiếu nữ đẹp như tiên tử trong tranh này làm cho mê mẩn. Nàng đã sớm ném sự khó chịu trước đó ra sau đầu, giờ phút này trong lòng chỉ muốn được dính lấy mỹ nhân.
"Vãn Vãn, sắp tới là lễ Cầu Phúc rồi, chúng ta cùng nhau ra ngoài dạo phố đi! Trước lúc đó, tỷ có muốn đến nhà muội chơi không? Nhà muội có rất nhiều thứ vui lắm, muội còn có cả sân luyện võ nữa, muội có thể biểu diễn bắn cung cho tỷ xem! Muội bắn cung chuẩn lắm đấy!"
Nói đến cuối cùng, nàng thậm chí còn dựa hẳn vào người Hướng Vãn, hai tay ôm chặt lấy một cánh tay trần nõn nà của nàng, cả người như treo trên người Hướng Vãn.
Cảnh tượng này khiến đám nam nhân ngồi đối diện nhìn mà đỏ mắt. Giá như bọn họ cũng là nữ nhi thì tốt biết mấy, như vậy lúc này đã có thể dính lấy quận chúa rồi.
Trên yến tiệc ca múa mừng thái bình, nhưng ánh mắt của mọi người dù sáng hay tối đều đổ dồn vào thiếu nữ kia, trên đài đang diễn cái gì căn bản chẳng ai thèm bận tâm.
"Ngươi quản muội muội của ngươi đi! Ra cái thể thống gì nữa! Không thấy quận chúa đang rất khó xử sao!" Chu Nam Hành tuyệt đối không thừa nhận là hắn đang ghen tị đâu.
Hoàn Nhan Thác cẩn thận chỉnh đốn lại bộ cẩm bào hoa lệ của mình rồi đứng dậy.
"Ngươi nói đúng, quả thực nên đi quản lại."
Nói xong, hắn cứ thế đi thẳng về phía vị trí thượng tọa của dãy ghế nữ quyến, để lại Chu Nam Hành ở phía sau, mất một lúc lâu mới phản ứng lại được.
Tên này muốn ăn gian!
Thế là hắn vội vàng đuổi theo: "Đợi ta với!"
Hướng Vãn có chút không thể chống đỡ nổi nữ tử nhiệt tình như lửa này.
Mặc dù có nữ sinh chủ động kết bạn khiến nàng rất vui, nhưng sự hiếu khách nhường này vẫn làm nàng không biết phải ứng phó ra sao.
"Tình nhi, ta định sau đêm yến tiệc này sẽ đến Thiếu Lâm tìm Tĩnh Từ Sư Thái, sau đó có thể sẽ trực tiếp trở về Tái Bắc cũng nên. Chuyện đến nhà muội làm khách và lễ Cầu Phúc mà muội nói, ta đều không chắc chắn có thể đi được."
"Cái gì, tỷ muốn đến Thiếu Lâm sao? Chỗ đó toàn là ổ nam nhân! Toàn là đám nam nhân hôi hám, tỷ đến đó làm gì! Hơn nữa nghe nói Thiếu Lâm không cho phép nữ khách đến cửa, tỷ ở đó phiền phức lắm. Nếu muội muốn đến tìm tỷ cũng không tiện!"
Hoàn Nhan Tình chỉ nghĩ đến việc nếu giai nhân ở Thiếu Lâm thì chẳng phải nàng sẽ bị cự tuyệt ngoài cửa sao, căn bản không hề nhận thức được bản thân đang gây rắc rối cho giai nhân.
"Tình Tình, quận chúa đến Thiếu Lâm là có chính sự, đừng làm khó quận chúa. Còn nữa, muội ngồi đàng hoàng lại cho ta, ngồi không ra ngồi, để quận chúa chê cười rồi."
Một mỹ nam mặc tử y, vóc dáng cao ráo thẳng tắp, phong độ nhẹ nhàng đi về phía các nàng. Trên môi hắn nở nụ cười ấm áp mê người, mang theo một vẻ đẹp phi giới tính.
"Vãn Vãn, đây là ca ca của muội. Ca ca muội chính là người tình trong mộng của các thiếu nữ ở Đế đô đấy." Hoàn Nhan Tình vội vàng quảng cáo ca ca nhà mình.
Khoan hãy nói đến việc ca ca nàng quả thực rất đẹp trai, hơn nữa còn là một tài tử nổi tiếng, thi từ ca phú, cưỡi ngựa bắn cung môn nào cũng tinh thông, ngay cả phụ thân nàng cũng thường xuyên khen ngợi.
Nếu Vãn Vãn trở thành tẩu tử của nàng, vậy chẳng phải mỗi ngày nàng đều có thể nhìn thấy Vãn Vãn và chơi đùa cùng tỷ ấy sao!
Nghĩ đến đây, nàng trao cho ca ca nhà mình một ánh mắt cổ vũ. Phù sa không chảy ruộng ngoài, mau chóng rước mỹ nhân về nhà đi.
Phớt lờ ánh mắt của muội muội, Hoàn Nhan Thác bắt đầu giới thiệu với Hướng Vãn về phong thổ nhân tình của Hoàng đô. Rất nhiều cảnh đẹp chỉ có người đích thân đến đó mới có thể cảm nhận sâu sắc được.
Không thể không nói, dưới tài ăn nói lưu loát của Hoàn Nhan Thác, Hướng Vãn quả thực đã có vài phần hứng thú với những cảnh đẹp mà hắn miêu tả.
Thế là Hoàn Nhan Thác thuận nước đẩy thuyền, mời nàng ngày mai đến phủ Tể tướng. Huynh muội bọn họ sẽ dẫn nàng đi chơi 1 ngày, sau đó sẽ đích thân đưa nàng đến Thiếu Lâm.
Cộng thêm việc Hoàn Nhan Tình bên cạnh cứ kéo lấy cánh tay nhỏ nhắn của nàng lắc lư không ngừng, bày ra dáng vẻ cầu xin, sau khi suy nghĩ, Hướng Vãn vui vẻ đồng ý.
"Yeah! Ca, đến thời khắc mấu chốt huynh vẫn có chút tác dụng đấy chứ!"
Người ca ca này từ nhỏ đến lớn đã không muốn để ý đến nàng, quan hệ giữa hai huynh muội bọn họ thực ra cũng chẳng tốt đẹp gì, hơn nữa nàng cũng sẽ không chủ động đi lấy lòng hắn.
Nhưng bây giờ nàng không thể không thừa nhận, bản lĩnh dỗ dành người khác của ca ca nhà mình quả thực rất lợi hại!
Thảo nào có nhiều quý nữ thích hắn đến vậy! Vừa nãy nàng nói rát cả cổ mà Vãn Vãn cũng chưa đồng ý!
"Các người đang nói chuyện gì vậy? Định chiêu đãi quận chúa sao? Ta cũng đi!"
Chu Nam Hành đến muộn, sợ bỏ lỡ cơ hội được ở chung với mỹ nhân.
"Liên quan gì đến ngươi, Vãn Vãn là khách quý của Hoàn Nhan gia chúng ta!"
Chu Nam Hành mặt dày kéo lấy Hoàn Nhan Thác, không dám nhìn thẳng vào nhan sắc khuynh thành của người trước mặt.
"Đừng nói vậy chứ, ta và A Thác chẳng phải là huynh đệ tốt sao. Đến nhà huynh đệ làm khách thì có gì lạ đâu, ngày mai ta nhất định sẽ đến!"
"Ta cũng đi."
Một giọng nói bình thản không chút gợn sóng cũng xen vào, hóa ra là Cố Trạm lại đi tới.
"Cố đại hiệp cũng có hứng thú với phong thổ nhân tình ở Hoàng đô Sở quốc ta sao?" Đôi mắt phượng đầy mê hoặc của Hoàn Nhan Thác liếc sang, mang theo vẻ trêu tức.
"Ừ."
Cố Trạm vừa đáp lời, đôi mắt đen như mực vẫn luôn chăm chú nhìn Hướng Vãn, bên trong dường như ẩn chứa một vực sâu thăm thẳm.
Hướng Vãn bị đôi mắt đen này cố chấp nhìn chằm chằm, trong tiềm thức không muốn cự tuyệt hắn: "Vậy thì cùng đi đi."
Có lời của Hướng Vãn, huynh muội Hoàn Nhan gia lúc này mới chịu thôi.
Thế là ngày hôm sau, Hoàn Nhan gia từ sớm đã bắt đầu chuẩn bị đón khách quý. Hoàn Nhan Tình càng không biết tự lượng sức mình, đòi đích thân xuống bếp làm một bàn thức ăn sở trường cho quận chúa!
Hoàn Nhan Thác cản trở trăm bề cũng vô dụng, đành phải lén lút bảo nhà bếp chuẩn bị thêm một bàn tiệc nữa để phòng hờ.
Tên Chu Nam Hành này càng đến sớm hơn bất kỳ ai, trời chưa sáng đã diện một bộ đồ như kẻ trọc phú xuất hiện trước cửa nhà hắn.
Thế là Hướng Vãn và Cố Trạm vừa xuống xe ngựa đã nhìn thấy trước cửa phủ Tể tướng có một người ăn mặc lộng lẫy như một bông hoa nghênh xuân.
"Minh Nguyệt, muội đến rồi!"
Chu Nam Hành cảm thấy dưới ánh sáng ban ngày, nhìn mỹ nhân lại càng thêm chói lóa, quả thực giống hệt như thiên nữ hạ phàm.
Hắn ân cần tiến lên định đỡ, nào ngờ một đôi bàn tay to lớn còn hành động nhanh hơn hắn, đỡ lấy vòng eo của giai nhân, nhẹ nhàng bế người xuống khỏi xe ngựa.
Vị Cố các chủ này từ khi nào lại thân thiết với Minh Nguyệt quận chúa như vậy!
Nếu đây là nam nhân khác, hắn đã sớm xông lên nói lý lẽ rồi.
Chu Nam Hành đành nuốt giận vào bụng, tiến lên cười tươi như hoa: "Minh Nguyệt, muội nhất định phải nếm thử món bánh ngọt rất nổi tiếng ở Hoàng đô chúng ta. Nghe nói hôm nay phủ Tể tướng đã mời tất cả các đầu bếp danh tiếng trong Hoàng đô đến đây, nhất định sẽ khiến muội hài lòng!"
Mấy người vừa bước vào phủ Tể tướng đã thấy khắp nơi trang hoàng hoa tươi rực rỡ khiến người ta sáng mắt lên. Nhìn qua là biết đã được trang trí vô cùng tỉ mỉ, quy cách có thể sánh ngang với hoàng đế giá lâm.
"Minh Nguyệt, Cố các chủ, hai người đến rồi."
Chu Nam Hành nhìn thấy Hoàn Nhan Thác ra đón khách, lúc này mới hiểu tại sao vừa nãy hắn lại bảo mình ra đón trước. Hóa ra tên này đi thay một bộ y phục, ăn mặc còn hoa hòe hoa sói hơn cả hắn!
Tên tâm cơ này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
