"Vậy giờ phải làm sao… Chẳng lẽ chúng ta đành bỏ nhiệm vụ này?"
Thực lực của linh thú cấp năm tương đương với võ sư cấp mười, thậm chí là đại võ sư. Cho dù phe họ có tận mười người thì cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của hai con linh thú này. Dẫu cả hai con đều đã trọng thương, bọn họ vẫn chẳng có cơ may nào đối phó nổi.
Rốt cuộc thì lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa.
"Tôi thấy Hắc Mãng Xà và Liệt Diễm Sư hình như đều bị thương không nhẹ… kẹt nỗi vị trí của chúng lại quá gần hoa Mạn La, chúng ta rất khó tiếp cận để thu thập."
Giá như khoảng cách xa hơn một chút, họ hoàn toàn có thể lén lút lẻn tới hái trộm rồi chuồn êm. Thiết nghĩ hai con linh thú kia bị thương nặng đến thế, chắc cũng chẳng buồn đoái hoài tới bọn họ. Nhưng ngặt nỗi lại quá gần, khó mà đảm bảo linh thú không cảm thấy bị đe dọa rồi tiện tay diệt cỏ tận gốc luôn cả đám.
Giữa lúc mọi người đang vò đầu bứt tai sầu não, một người bỗng cất tiếng kêu quái gở, thu hút ánh mắt của tất cả đổ dồn về phía mình. Tân Vu khẽ cau mày.
"Sao thế?"
Người này vội vàng xua tay rồi lại gật đầu, móc từ trong hành lý mang theo bên mình ra một cuộn trục.
Cuộn trục này Tân Vu nhận ra được, cũng là mua từ chỗ bà chủ Tô. Hình như là cuộn trục thuần thú sơ cấp, một tấm có giá lên tới tận mười kim tệ. Nếu không phải nể mặt bà chủ Tô, mang tư tâm muốn lấy lòng cô ấy, Tân Vu vốn dĩ đã chẳng thèm vung tiền. Cuộn trục thuần thú sơ cấp trên thị trường vốn không phải món đồ quý hiếm gì, một tấm đắt xắt ra miếng cũng chỉ cỡ năm kim tệ.
Người vừa lấy cuộn trục ra căng thẳng nuốt nước bọt, rụt rè đưa ra một đề nghị.
"Hay là… chúng ta thử xem có thể thu phục hai con linh thú này không?"
Lời này vừa thốt ra, nếu không phải quen biết nhau đã lâu, hiểu rõ cậu ta chẳng bao giờ mang chuyện hệ trọng ra đùa giỡn, mọi người khéo còn tưởng cậu ta đang lùa cả đám đi tìm đường chết.
Dùng cuộn trục thuần thú sơ cấp để thu phục linh thú á?
Điên thật rồi!
Cái thứ cuộn trục sơ cấp này có lúc ngay cả huyễn thú còn chưa chắc đã thu phục nổi cơ mà!
"Tiểu Lý này, cậu ngủ mớ chưa tỉnh đấy à… Đó là linh thú! Chứ không phải huyễn thú đâu!"
"Chắc thằng bé ngốc mất rồi, thôi đừng chửi nữa."
"Hết cách thì chúng ta đành bỏ nhiệm vụ thôi. Dù năm Tử kim tệ là một khoản lớn, nhưng nhận nhiệm vụ khác cũng đâu phải không được. Huống hồ hiện giờ chúng ta còn có thuốc trị liệu mua từ chỗ bà chủ Tô, mức độ an toàn đã được bảo đảm hơn rất nhiều."
…
Tiểu Lý quệt mồ hôi hột trên trán, chật vật mãi mới cướp được lời.
"Vấn đề nằm ở chỗ, cái cuộn trục thuần thú sơ cấp này được mua từ tiệm của bà chủ Tô đấy!"
Vừa dứt lời, cả đám chìm vào tĩnh lặng.
Tân Vu dường như đã lờ mờ hiểu ra ý mà cậu ta muốn diễn đạt. Đã thế tiệm của bà chủ Tô, đến cả thuốc trị liệu sơ cấp cũng có dược hiệu ngang ngửa thuốc trung cấp trên thị trường, vậy biết đâu cuộn trục thuần thú sơ cấp cũng có thể đạt tới sức mạnh của loại trung cấp thì sao?
Dù cuộn trục trung cấp chẳng thể thu phục được linh thú, nhưng hai con ở đằng kia lại là linh thú đang trọng thương! Cường độ thuần hóa yêu thú ở trạng thái khỏe mạnh và khi hấp hối là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt!
"Đoàn trưởng, lúc chị bảo tôi mua cuộn trục tôi đã đọc kỹ rồi, bên dưới cuộn trục có ghi rõ là 'có thể thu phục huyễn thú dưới cấp mười, thậm chí thu phục được cả linh thú ở trạng thái suy nhược'."
Nếu đổi lại là người khác thốt ra câu này, Tân Vu chắc chắn không tin. Nếu là cuộn trục bán ở tiệm khác, cô ta tuyệt đối cũng chẳng tin. Nhưng người nói lại là đồng đội mà cô ta hết mực tin tưởng, cuộn trục lại do chính tay mua từ tiệm bà chủ Tô…
Bày ra trước mắt cô ta hiện giờ không đơn thuần chỉ là sức cám dỗ của năm Tử kim tệ nữa, mà là một cơ hội ngàn năm có một để kiếm được tận hai con linh thú làm sủng thú. Ở thế giới này, mỗi người cả đời vất vả lắm cũng chỉ có thể thuần hóa một con yêu thú làm thú chiến đấu cho riêng mình. Cuộn trục thuần thú trôi nổi trên thị trường cũng là để phục vụ cho mục đích ấy.
Nhưng bởi sức mạnh thuần hóa của cuộn trục sơ cấp thực sự quá bèo bọt, thông thường chỉ bắt nổi huyễn thú dưới cấp ba. Mà những con huyễn thú cấp thấp này lại ngốn của họ hàng đống thời gian, công sức và vật tư để bồi dưỡng. Chưa kể còn không chắc đã nuôi ra hồn!
Thành thử trên đại lục hiếm có ai rảnh rỗi chủ động đi tìm thú chiến đấu. Họa chăng chỉ có con em danh gia vọng tộc mới dư dả tư bản dùng cuộn trục xịn hơn, bắt yêu thú cao cấp hơn, đồng thời nuôi nấng chúng đàng hoàng tử tế.
"Đấy là hai con linh thú lận đấy! Đoàn trưởng, chị nghĩ bà chủ Tô có lừa chúng ta không? Cái cuộn trục thuần thú sơ cấp này thực sự lợi hại đến vậy sao?"
Nếu chỉ vì năm Tử kim tệ, Tiểu Lý chắc chắn chẳng thiết tha gì. Tiền thì nhiều thật, nhưng chưa đáng để mang mạng sống ra đánh cược. Nhưng nếu là hai con linh thú, lại còn có khả năng thu phục thành công, thì tính chất sự việc đã khác một trời một vực.
Giá trị này hoàn toàn không thể đong đếm. Một khi thành công, thực lực của đoàn lính đánh thuê sẽ tương đương với việc có thêm hai tay sai cấp đại võ sư vô cùng thiện chiến. Lại còn trung thành tuyệt đối.
Cuối cùng, bọn họ vẫn quyết định liều mình một phen. Chỗ dựa duy nhất không gì khác ngoài thuốc trị liệu và cuộn trục thuần thú.
Tuy không đến nỗi thổ huyết nhưng tình trạng của Tân Vu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Bởi trong tay đang nắm cuộn trục, Liệt Diễm Sư coi cô ta là mối đe dọa lớn nhất nên đòn tấn công cũng dồn toàn lực về phía ấy. Lúc này cô ta chỉ cảm thấy cả đầu đau ong ong váng vất.
Đây chính là sức mạnh của linh thú sao?!
Đám đông vô cùng kinh hãi. Dẫu mang thương tích đầy mình, chỉ cần một tiếng gầm cũng đủ đả thương bọn họ.
Nhưng phóng lao thì phải theo lao, Tân Vu hiển nhiên không cam tâm lùi bước. Thế là cô ta cắn răng chịu đựng luồng áp lực bàng bạc từ linh thú, kiên quyết dấn bước. Cặp mắt sư tử khổng lồ ghim chặt lấy cô ta, ánh lên tia đe dọa cùng sát ý ngút ngàn. Chẳng cần nghi ngờ, nếu không vướng bận thương tích trên người, con Liệt Diễm Sư này chắc chắn sẽ xé xác đám con người kia thành trăm mảnh!
"Mày bị thương nặng thế này, lại còn trúng độc, đằng nào ở lại đây cũng chỉ chờ chết, chi bằng đi theo bọn tao…"
Nọc độc của Hắc Mãng Xà chẳng dễ giải quyết chút nào, điều này Tân Vu hiểu rõ hơn ai hết. Linh thú cỡ Liệt Diễm Sư đa phần đã mở linh trí, có thể hiểu loáng thoáng ngôn ngữ loài người. Nó biết bản thân sắp chết, nhưng tuyệt nhiên không muốn cúi đầu khuất phục trước nhân loại.
Thế là lại một tiếng gầm vang trời. Cuộn trục thuần thú trên tay Tân Vu rách toạc.
Thần kinh căng như dây đàn, cô ta lại rút thêm một cuộn trục thuần thú nữa ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


