Thời Dư có dị năng điều khiển tất cả kim loại, khi nãy những con nhện gặm nhấm bức tường của tòa nhà, cô phát hiện những vật liệu xây dựng của tòa nhà này được trộn rất nhiều hợp kim.
Trong nháy mắt, con ngươi của Thời Dư hoàn toàn biến thành màu vàng, những hợp kim đó lần lượt biến thành những loan đao nhỏ với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
Ngay lập tức, tất cả những loan đao sắc bén ấy đều đâm vào cơ thể con nhện với tốc độ cực nhanh, chất lỏng màu xanh lá bắn tung tóe ra ngoài, bẩn thỉu và ghê tởm.
Thời Dư mắng một câu né tránh đi, loan đao giống như một món đồ chơi của thần chết trong địa ngục, vừa xinh đẹp lại lộng lẫy, nháy mắt đã giải quyết một đám nhện.
Dường như những con nhện nhỏ đang lao về phía Thời Dư đã cảm nhận được nguy hiểm, chúng cuộn chân và lùi lại.
Dù Thời Dư có khí thế kinh người nhưng lại không muốn chiến đấu, thấy đàn nhện rút lui lại, cô nhanh chóng dùng dị năng mở một hố lớn trên mặt đất, nhanh chóng đi lên bậc thang kim loại rời khỏi.
Sau khi cô ấy rời đi, phòng điều khiển trung tâm đã vô cùng lộn xộn, những kim loại va chạm vào nhau phát ra âm thanh vô cùng chói tai, sau đó bắn ra tia lửa rơi xuống xác con nhện, nhanh chóng bắt lửa cháy lớn.
Những tia lửa không ngừng cháy lên, những loan đao không có người điều khiển đều rơi xuống đất, bị nhiệt độ nóng chảy nuốt hết.
Liên tục đi xuống mấy tầng, Thời Dư dừng lại trước cửa sổ (kính trong suốt) sát đất cực lớn trên hành lang, xoa xoa đầu, đã lâu không sử dụng dị năng có quy mô lớn như vậy, thân thể có chút chịu không nổi, bây giờ cô phải tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi một thời gian.
Về phần Tạ Dữ Nghiên, Thời Dư không nghĩ gà mái già kia sẽ dám để cho anh ở một mình với cô, nhưng lại cảm thấy cô sẽ không gây ra bất kỳ mối đe dọa nào.
Anh sẽ không chết ở đây, có lẽ vừa rồi không có cô anh cũng có thể dễ dàng thoát khỏi chỗ này.
Thời Dư dựa vào cửa sổ (kính trong suốt) sát đất đi dọc theo hành lang, khi cô đến đây đã quan sát địa hình ở chỗ này, hầu như các tầng đều bài trí giống nhau, cô chỉ cần đi dọc theo hành lang này sẽ đến thang máy ở phía trước, rất nhanh cô có thể ra khỏi đây.
Nghĩ vậy, Thời Dư thở phào nhẹ nhõm, từ cửa sổ (kính trong suốt) sát đất nhìn ra ngoài.
Trời bắt đầu sáng, có một chút màu đỏ hồng ở phía chân trời, như thể bóng tối lạnh giá đã qua, Hải Lam Tinh nghênh đón một cuộc sống mới.
Thời Dư không chút do dự làm một cử chỉ đầu hàng.
Cô đã quen thuộc với động tác này rồi.
Người đàn ông trung niên dùng ngón trỏ siết chặt cò súng, sắc mặt lạnh đến mức muốn thành băng, hiển nhiên ông ta không có ý định lập tức xử lý Thời Dư, mà bình tĩnh hỏi: “Thiếu gia đâu??"
“Tôi và anh tách ra chạy.” Thời Dư nói thẳng ra.
Cô vừa nói xong, súng năng lượng đã chọc vào huyệt thái dương của cô, người đàn ông trung niên không biểu tình nói: "Người ở nơi nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
