Tạ Dữ Nghiên hơi nghiêng đầu nhìn: "Có một con đường năng lượng từ trường được xây dựng dưới lòng đất trên Hải Lam Tinh."
Việc vận chuyển hàng hóa đều đi con đường năng lượng từ trường dưới lòng đất này.
Thời - cá mặn - Dư lập tức lộ ra ánh mắt chưa trải việc đời: "Năng lượng từ trường là gì...?"
Vừa hỏi xong, cô đã cảm giác được bàn tay đang cầm tay mình hơi siết chặt, chắc là không chịu nói cho cô biết rồi.
Tạ Dữ Nghiên cũng không giải thích, mà chỉ kéo cô đi đến bên cạnh sân ga thuê hai bàn đạp bay.
Ngay lập tức Thời Dư nói: "Em biết cái này, là bàn đạp bay!"
Trong thời đại tinh tế, bàn đạp bay là một trong những phương tiện di chuyển trong khoảng cách ngắn và rất được mọi người ưa chuộng dùng.
Tạ Dữ Nghiên liếc nhìn cô, đạp lên bàn đạp bay, Thời Dư cũng bước lên, thử cảm giác chân, lại không cẩn thận dẫm vào công tắc khởi động, cả người nghiêng một cái, suýt chút nữa tự ngã thành cảnh chó gặm phân rồi.
Là anh đẹp trai giữ cô lại.
"Cô không biết sử dụng?" Tạ Dữ Nghiên cau mày, nhìn Thời Dư như người nguyên thủy từ đâu tới.
Thời Dư mỉm cười: "Em nghèo, chưa từng học cách sử dụng nó, nhưng mà em thông minh!" Cô sẽ học nó ngay.
Cô vỗ ngực, dẫm vào công tắc của bàn đạp bay lần nữa.
Anh đẹp trai, lần này em thực sự té thành chó gặm phân rồi.
Tạ Dữ Nghiên ngã theo hướng cô té, đứng trên bàn đạp bay, kéo cổ tay cô, nhìn cô té xuống.
Không có trái tim.
Thời Dư xoa xoa vai bị đau do té xuống, nói với anh lần này nhất định sẽ làm được.
Tạ Dữ Nghiên siết chặt cổ tay cô, nói: "Đi lên."
Thời Dư sửng sốt một giây, nhìn theo ánh mắt của anh, sau khi hiểu ý, liền cười hai tiếng: "Vậy ngại quá..."
Trên miệng cô nói "xin lỗi", nhưng thân thể lại rất thành thật, cô đứng sau lưng Tạ Dữ Nghiên, hoàn toàn không chút tự giác nào bản thân là con chồng trước*.
*Gánh nặng, kéo chân sau
Khi tới gần anh, Thời Dư ngửi thấy trên người Tạ Dữ Nghiên có một mùi thơm rất nhẹ, hơi giống hương hoa, một mùi hương mà cô chưa từng ngửi thấy.
“Nắm chặt.”
Thời Dư lơ đãng trả lời vài lần, vừa định giơ tay lên thì phát hiện Tạ Dữ Nghiên vẫn đang cầm cổ tay cô.
Nhưng một lúc sau, Thời Dư phát hiện con đường ngầm đang thay đổi, bàn đạp bay của hai người đi qua một ngã tư, máy móc phía sau bắt đầu chuyển động, con đường họ đi qua đã biến mất.
Sau khi đi qua mấy ngã tư liên tục, nó đều giống nhau, cô nhìn loanh quanh.
Anh đẹp trai... đang điều khiển toàn bộ hệ thống trung tâm con đường ngầm này?
Thời Dư đang nghĩ lại, thì phát hiện bàn đạp bay dưới chân cô đã đạt đến tốc độ nhanh đến mức cô không còn nhìn rõ con đường đi nữa.
Mà bên người cô, không có cảm giác gió thổi qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

