Chân Thời Dư nghiêng một cái, suýt chút nữa đã té xuống đất, may mắn anh đẹp trai ở phía sau đỡ cô một tay, giúp cô không bị ngã sấp mặt, huỷ dung tại chỗ.
Anh đẹp trai vẫn bình tĩnh nói: "Nếu có thể điều khiển cơ giáp, tôi còn ở chỗ này sao?"
"Rất khó nói." Thời Dư tùy ý trả lời, lại bắn chết một con nhện nữa, hai người đã chạy ra khỏi trung tâm mua sắm.
Tạ Dữ Nghiên nhìn bóng lưng cô, không nói gì.
Không đợi con nhện đen nhỏ bò lại đây, Thời Dư đã thò đầu tới trước mặt anh, chớp mắt hỏi: "Có phải anh cố ý phải không? Chẳng hạn, muốn lấy cái gì?"
Có 6 vệ sĩ rất mạnh bên cạnh, nhưng khi sau cảnh báo đã phát được 1 ngày, bọn họ vẫn ở lại một nơi nguy hiểm như vậy, nói bọn họ không có mục đích nào khác, Thời Dư tuyệt không tin.
Dưới ánh mắt lạnh lùng của anh, cô ghé sát vào tai anh nói nhỏ: “Sao anh có thể dẫn em theo không, em cũng không cần gì khác, sau khi anh lấy được đồ thì cứ đưa em tới chỗ tị nạn là được.”
Chàng trai xinh đẹp không có hành động gì, đôi mắt như Hắc Diệu Thạch nhìn chằm chằm Thời Dư.
Thời Dư cười ha ha hai tiếng: "Đừng nhìn em như vậy, dường như những vệ sĩ của anh rất nghe lời anh nói. Anh nhìn em nè, em bắn súng giỏi hơn Lai Tư Đặc, thông minh hơn Lai Tư Đặc, càng quan trọng hơn, em thấy anh vô cùng đẹp trai nha."
Anh chàng đẹp trai vẫn nhìn cô, dùng giọng nói êm tai của mình trả lời cô: "Nhưng cô chỉ là bù nhìn."
Thời Dư: "..."
“Đây không phải trọng điểm!”
Anh chàng đẹp trai tiếp tục nhìn cô, lần này anh không nói gì, như đang đợi cô nói thẳng vào trọng điểm.
Thời Dư mỉm cười, cố gắng khoác tay lên vai anh, nhưng vì cô không đủ cao, nên chỉ có thể xấu hổ rút tay về, cô ho nhẹ một tiếng nói: “Quan trọng là chúng ta không quen nhau. Anh lấy cái gì cũng không liên quan tới em."
“Nghĩ như vậy, có phải anh cảm thấy em rất đáng tin cậy không?” Cô chớp chớp mắt giả vờ đáng yêu, nhưng ánh mắt lại đảo quanh khuôn mặt xinh đẹp của anh.
Dưới màn đêm đen kịt, mái tóc bạc của anh bị gió thổi lên, lộ ra chiếc khuyên tai màu đỏ trên vành tai, lông mi vừa đen lại dày và cong như cánh quạt khẽ rung lên, che đi con ngươi, đồng thời cũng che ánh mắt vừa liếc nhìn ngón trỏ bên phải của Thời Dư.
"Tôi muốn đến trụ sở chính Trạm Chuyển Phát Nhanh Hải Lam Tinh."
“Trụ sở chính của Trạm Chuyển Phát Nhanh Hải Lam Tinh?” Thời Dư không thể tin lặp lại.
Cô rất kinh ngạc, cô có thể đoán được đám người Tạ Dữ Nghiên ở lại đây là có mục đích khác, nhưng cô không đoán được bọn họ muốn làm gì.
Những lời nói đó, cô chỉ thử thăm dò Tạ Dữ Nghiên và những người bên cạnh anh có phải là 'bằng mặt không bằng lòng'.
“Cô muốn đi với tôi sao?” Tạ Dữ Nghiên thản nhiên nói, giống như mời người khác đi thăm quan danh lam thắng cảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)