Vậy thì tại sao Xuân Mai lại nói rằng cô ấy luôn đưa cơm?
Rõ ràng mấy ngày nay, phòng bếp đều nói Cố Mạn Mạn càng chăm ăn hơn. Nếu không phải Cố Mạn Mạn ăn thì ai ăn đây?
Hai người nghĩ đến hình tượng Cố Mạn Mạn mập mạp lười biếng, ánh mắt trở nên có chút vi diệu.
"Cô đang nói cái gì vậy? Mạn Mạn một bữa ăn bao nhiêu tiền? Cô có ba đứa con mà vẫn nấu cơm cho cô ta không công? Cô có nhiều tiền như vậy à?"
Thúy Bình khịt mũi, đang định tiếp tục thì có người từ trong nhà gọi ra: "Chị Thúy Bình, chị
cứ giữ lại những thứ cô ấy đưa cho và bảo cô ấy sau này đừng đưa nữa. Dù sao một tháng cô ấy bình thường chỉ đưa vài lần thôi.”
Những lời này trực tiếp xác nhận suy đoán của mọi người, đồng thời tố cáo Xuân Mai biển thủ
tiền ăn của Thẩm Chí.
Trong sân, Cố Mạn Mạn đang mỉm cười, miệng lưỡi rất sắc bén.
Xuân Mai không nói nên lời, đây là điều không thể giải thích được. Nếu nói Cố Mạn Mạn mỗi bữa ở nhà ăn ăn không đủ, còn phải tốn thêm tiền để nấu ăn thì chứng tỏ Cố Mạn Mạn thực sự không
phải là kẻ lười biếng. Thế thì tại sao lại phải phiền người xuống nhà ăn lấy đồ ăn khi cô có thể nấu bao nhiêu tùy thích?
Nếu theo những gì Thúy Bình nói, không có cách nào giải thích tại sao Cố Mạn Mạn lại phải chịu chi phí ở nhà ăn dù cô không ăn gì.
Vế trước đã xóa bỏ danh tiếng lười biếng của Cố Mạn Mạn, cái sau là tát vào mặt mình.
Xuân Mai không muốn một trong hai thứ đó.
Cô chợt nhớ tới cảnh tượng vừa nhìn thấy, chợt nảy ra một ý tưởng, cô đột nhiên lao về phía
cửa sân, Thúy Bình không kịp tránh, liền bị đụng loạng choạng, cửa bị mở ra, ngay lúc Cố Mạn Mạn đang dán phù chú, còn có chiếc bàn kỳ lạ, con chó đen, con gà trống và những hình vẽ máu me kì quặc trên mặt Tiểu Viễn, tất cả đều bị ba người bên ngoài nhìn thấy.
Xuân Mai kêu lên: "Đây là!"
Trên mặt cô ta lộ ra kinh hỉ.
Không nghĩ tới nha.
Vạn vạn không nghĩ tới.
Cô chỉ nghĩ rằng là vì Cố Mạn Mạn không tiện gặp mọi người, đang ở bên trong làm gì đó, lại không nghĩ tới co ta đang làm mấy trò mê tín thời phong kiến.
Hahaha.
Lần này thì cô chết chắc rồi?
"A, chị Mạn Mạn, sao chị có thể làm ra chuyện như vậy? Chị muốn bị bắt vào đồn cảnh sát sao. Đây là cặn bã! Tiểu Viễn, Tiểu Viễn, đứa trẻ tội nghiệp." để thể hiện sự thiện lương của mình,
Xuân Mai liền ngồi xuống muốn ôm Tiểu Viễn.
Kết quả là Tiểu Viễn vốn đang ngồi xổm, nhìn thấy một khuôn mặt sắc bén sắp lao về phía mình
liền nhảy dựng lên, chạy về phía dì Mạn Mạn gần nhất.
Ôm lấy đôi chân to lớn của cô, Tiểu Viễn không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Ít nhất nó sẽ không đau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)