Xuân Mai ngơ ngác, tại sao Cố Mạn Mạn lại tự mắng mình như vậy? Cô còn có thể nói gì để phản bác, nói rằng dù có béo cũng có thể dễ dàng trèo tường và lặng lẽ lấy đi chiếc vòng tay của cô ta sao?
Trong lúc bế tắc, vợ Vương Thuận lại lên tiếng: "Ai biết cô đã làm gì...”
Nếu cứ làm loạn thì chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc. Cố Mạn Mạn đưa một tay ra sau lưng lặng lẽ kết ấn, hôm qua không sử dụng vận rủi cho Bùi Hùng ngày được thì giờ sử dụng cho người phụ nữ này đi.
Chỉ nghe thấy Ahhh một tiếng, miệng người phụ nữ bắt đầu chảy máu trước khi cô ta kịp nói hết lời.
Đây là cắn vào môi.
"Tôi biết cô gấp, nhưng cô đừng vội, lúc chột dạ thì tốt nhất nên nói ít đi." Cố Mạn Mạn nhún nhún vai: "Sợ xin lỗi, sợ mất mặt, thì sớm nên biết phân biệt đúng sai."
Có người nhìn thấy Xuân Mai vẫn ở chỗ cũ liền nhắc nhở: "Chuyện mất đồ, vẫn nên đi đến chỗ bảo vệ để điều tra thêm."
Xuân Mai cay đắng đứng dậy, nhưng vẫn giả vờ tự tin: "Dù sao thì sau này nếu cậu trộm đồ của
tôi rồi đeo lên hoặc bán đi thì vẫn sẽ bị lộ. Nếu không muốn thừa nhận thì đừng..."
Lời vu khống thất bại, liền trực tiếp hủy hoại cơ hội đeo nó sau này của Cố Mạn Mạn.
Cố Mạn Mạn cũng gieo vận rủi cho cô ta nên Xuân Mai chưa nói xong liền chân trái giẫm chân phải ngã xuống.
Cố Mạn Mạn trợn mắt, quấy rầy giấc ngủ của tôi, chết cũng không hối cải, cô cũng gặp xui xẻo đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

