"Ây da, cừ thật đấy!" Trương Vân Khê dùng nón lá quạt mát cho cậu bé.
Gió thu phương Nam mang theo hơi nóng hầm hập, mồ hôi túa ra từng giọt to như hạt đậu trên trán Nhị Cẩu Tử. Cậu nhóc lau mồ hôi rồi nói:
"Sau này dì cần làm gì cứ gọi cháu nhé, cháu đi đây."
"Được rồi, đừng chạy nhanh quá, trên bờ ruộng dễ vấp ngã lắm đấy!"
Trương Vân Khê với theo dặn dò.
Nhị Cẩu Tử vừa cười đùa chào hỏi đám bạn vừa lớn tiếng đáp lời:
"Cháu biết rồi!"
Trương Vân Khê nghỉ ngơi chừng một tiếng, dưỡng đủ tinh thần lại tiếp tục làm việc. Thật ra việc nhờ được Nhị Cẩu Tử giúp đỡ cũng rất đơn giản, vì cậu nhóc chẳng cần làm việc nhà. Ba của cậu làm công nhân thời vụ, thường xuyên gửi tiền về, rảnh rỗi lại phụ giúp việc đồng áng. Ông chỉ có mỗi mình cậu là con trai, cả gia đình đều đang hưởng lợi từ ông nên Nhị Cẩu Tử trở thành đứa trẻ duy nhất trong nhà không bị giao việc.
Nếu là những đứa trẻ khác đi làm giúp người ngoài thì đã bị đánh nhừ tử từ lâu rồi. Ngay cả Triệu Mặc thỉnh thoảng phụ giúp cô một chút mà về nhà vẫn bị mắng nhiếc một trận ra trò. Thế nên Nhị Cẩu Tử được xem là đứa trẻ nhàn hạ nhất trong đại đội.
Lúc Trương Vân Khê tan làm, đang báo cáo bốn công điểm với chú kế toán thì Ngô Đông Lâm tình cờ đứng ngay phía sau. Gã cất giọng mỉa mai:
"Người ta tìm người làm giúp ít nhất cũng tìm người lớn. Cô thì hay rồi, dùng mỗi viên kẹo đã dụ được một đứa trẻ làm thay mình hơn nửa ngày trời."
Trương Vân Khê nhìn chú kế toán ghi chép công điểm của mình xong xuôi liền ký tên rồi dứt khoát quay lưng rời đi. Tên này đầu óc có vấn đề, chẳng đáng để bận tâm.
Ngô Đông Lâm tức tối, quay sang phàn nàn với mấy nam thanh niên trí thức cùng phòng:
"Mọi người xem đi, có vài người cứ thích chơi trò lạt mềm buộc chặt. Trước kia tôi không thèm đếm xỉa thì cô ta cứ bám lấy tôi không buông, bây giờ tôi mở miệng nói chuyện thì lại ra vẻ không quan tâm. Chẳng biết giả vờ thanh cao cái nỗi gì!"
"Đúng vậy, toàn giả thanh cao thôi!"
Triệu Nhị Hoa chen qua đám thanh niên trí thức, vẻ mặt lấy lòng xun xoe:
"Trí thức Ngô, anh thích ăn gì?"
Ban đầu cô ta tiếp cận Ngô Đông Lâm chỉ vì tiền, về sau cô ta mới nhận ra trên đời này lại có người tài hoa đến thế. Gã biết ngâm thơ đối đáp, lại am hiểu tường tận về những thứ mà cô ta chưa từng thấy như ô tô, tàu hỏa, máy bay, thậm chí rành rẽ đến từng chi tiết linh kiện.
Trong mắt cô ta, gã giống như một vị thần giáng trần xuất hiện ngay bên cạnh mình. Hai người cách xa ngàn dặm mà vẫn có thể gặp gỡ, ai dám nói đây không phải là duyên phận cơ chứ? Triệu Nhị Hoa say đắm nhìn ngắm khuôn cằm của Ngô Đông Lâm. Gã thực sự quá đỗi tuấn tú, hoàn toàn khác biệt với những gã đàn ông thô kệch trong đại đội Triệu gia. Gã là người tuyệt vời nhất!
Ngô Đông Lâm thầm chán ghét ánh mắt thèm thuồng của Triệu Nhị Hoa, càng khinh bỉ vẻ quê mùa thô tục từ cách ăn mặc đến cử chỉ của cô ta. Một con bé nhà quê thế này mà cũng hoang tưởng đòi có được tình cảm của gã sao? Thật nực cười! Dù vậy, Triệu Nhị Hoa nấu ăn khá ngon, anh trai cô ta làm việc cũng rất tháo vát. Giữ cô ta lại bên cạnh ít nhiều cũng có tác dụng.
"Ăn trứng gà đi, đừng nấu dây khoai lang nữa."
Dạo gần đây ngày nào cũng ăn dây khoai lang khiến gã ngán đến tận cổ rồi.
"Vâng!"
Triệu Nhị Hoa hớn hở đáp lời. Cô ta không hề cảm thấy gã kén cá chọn canh. Trí thức Ngô đến từ thành phố, điều kiện gia đình lại tốt, ăn uống đòi hỏi một chút cũng là lẽ đương nhiên. Đâu như đám dân quê mùa kia, có gì ăn nấy, đến cám lợn chắc cũng chẳng chê. Làm sao sánh được với trí thức Ngô của cô ta chứ!
Thảo nào trí thức Trương lại tốn bao tâm tư để chiếm lấy tình cảm của anh ấy. Một người xuất chúng như anh ấy thì ai mà không thích cơ chứ! Nhớ đến Trương Vân Khê, Triệu Nhị Hoa lại bực tức bất bình. Loại đàn bà lẳng lơ như thế sao lại có được gương mặt xinh đẹp nhường kia. Chắc chắn là để đi quyến rũ đàn ông. Cô ta phải nghĩ cách dạy cho Trương Vân Khê một bài học nhớ đời, để cô bớt ve vãn người đàn ông của cô ta!
Màn đêm buông xuống, Trương Vân Khê lén lút khép chặt cửa phòng ký túc xá nữ. Hà Tiểu Tiểu vốn đang giả vờ ngủ trong chăn liền với lấy chiếc đèn pin, rón rén bám theo sau Trương Vân Khê một đoạn ngắn. Cô ta muốn xem rốt cuộc cô đi gặp ai. Vì sợ bị phát hiện, cô ta chỉ dám hé ra một tia sáng mờ nhạt.
Thấy cô tiến về phía ngọn núi sau làng, Hà Tiểu Tiểu bắt đầu thấy bồn chồn. Vân Khê lên núi làm gì cơ chứ? Khi Trương Vân Khê bước lên dốc, Hà Tiểu Tiểu tắt hẳn đèn pin, dựa vào trí nhớ mò mẫm đến chân núi. Vừa vặn lúc này, cô ta nghe thấy tiếng Trương Vân Khê gọi lớn:
"Triệu Nhậm Thành, anh có thể đừng lúc nào cũng thình lình xuất hiện như vậy được không? Đêm hôm dọa người ta sợ lắm đấy!"
Giọng điệu của Vân Khê không hề có vẻ mờ ám. Hai người họ chắc chắn không phải đang hẹn hò, nhưng Triệu Nhậm Thành... không phải anh ta đang bị thương sao? Hà Tiểu Tiểu chau mày suy nghĩ. Chuyện này là sao? Vân Khê và Triệu Nhậm Thành vốn đâu có quen biết nhau?
Bản thân cô ta đã biết Triệu Nhậm Thành từ năm ngoái nhưng chưa từng tiếp xúc nhiều. Cô ta chỉ nhớ hồi đại đội bị làng bên cướp nguồn nước, hai bên xảy ra xô xát, một mình anh ta đã đánh gục tất cả. Lúc đó chứng kiến cảnh tượng ấy cũng thấy khá hả hê. Nhưng trong toàn bộ đại đội Triệu gia, người cô ta e dè nhất cũng chính là Triệu Nhậm Thành. Dịp Tết năm ngoái, người nhà Triệu Nhậm Thành lên núi đòi thức ăn, cháu trai lớn của anh ta suýt chút nữa đã bị anh ta ném thẳng xuống vách núi. Người đàn ông này thực sự quá đáng sợ.
Nỗi bất an trong lòng Hà Tiểu Tiểu ngày càng lớn. Vân Khê đã thỏa thuận điều gì với anh ta mà phải mạo hiểm tìm đến tận đây lúc đêm hôm? Cô ta nghĩ mãi mà thấy đau cả đầu.
Hiện tại cô ta không thể trực tiếp gặng hỏi, càng không thể vạch trần. Hà Tiểu Tiểu lắc đầu, cắn môi quay về phòng ký túc xá chờ đợi. Cô ta chỉ biết cầu mong Vân Khê bình an trở về. Có lẽ cô ta phải nghĩ cách chế tạo ra một loại vũ khí giúp phụ nữ phát huy sức mạnh phòng thân. Nếu Triệu Nhậm Thành dám bắt nạt Vân Khê, cô ta sẽ xử lý anh ta luôn!
Trên núi, Trương Vân Khê đang thoăn thoắt làm việc. Cô thực lòng mong Triệu Nhậm Thành nể tình cô chăm chỉ mà sắp xếp cho một công việc tử tế.
"Anh Triệu này, lần trước anh bảo sẽ sắp xếp công việc cho tôi, anh có thể cho biết đó là việc gì không?"
"Làm việc đi!"
Triệu Nhậm Thành trầm giọng đáp. Anh cảm thấy "anh Triệu" chẳng phải cách xưng hô dễ nghe gì, bị cô gọi như vậy khiến anh sởn cả gai ốc.
"Làm sao, dữ dằn cái gì chứ."
Trương Vân Khê trừng mắt nhìn anh:
"Hỏi một chút cũng không được sao?!"
Giọng điệu của Triệu Nhậm Thành lập tức chùng xuống:
"Không có."
Trương Vân Khê hừ lạnh:
"Thế thì nói mau đi."
"Hiện tại trong đại đội chưa có vị trí nào trống cả. Tôi phải xem có ai nhường lại chỗ không đã, nhưng cô cứ yên tâm, trước cuối năm tôi sẽ lo liệu ổn thỏa cho cô."
Triệu Nhậm Thành vừa nói vừa lồng miếng da vào cốt giày rồi đóng đinh thép cố định.
"Phải là việc nhẹ nhàng đấy nhé."
Trương Vân Khê lên tiếng nhắc nhở.
Triệu Nhậm Thành gật đầu:
"Ừm."
Chẳng lẽ lại đi tìm việc nặng nhọc cho cô làm? Chắc chắn là không thể rồi.
Trương Vân Khê tỏ vẻ khá hài lòng:
"Tôi hoàn toàn đặt niềm tin vào anh đấy. Anh chưa cho tôi cái gì mà tôi đã lóc cóc chạy đến đây làm việc rồi. Chậc chậc, tôi đúng là một người tốt bụng mà."
Triệu Nhậm Thành cúi đầu cười thầm. Sau khi cố định xong chiếc giày, anh bắt đầu gỡ lớp da bề mặt rồi cắt gọt phần mép đế.
"Lỡ anh lừa tôi thì sao?"
Trương Vân Khê không hài lòng với câu trả lời này:
"Tôi bảo là giả sử cơ mà?"
"Giả sử à..."
Triệu Nhậm Thành kéo dài giọng.
Trương Vân Khê vừa đạp máy khâu vừa vểnh tai chờ câu trả lời của anh.
Triệu Nhậm Thành thản nhiên đáp:
"Có vẻ như cô cũng chẳng làm gì được tôi."
Trương Vân Khê nghiến răng:
"Triệu Nhậm Thành!!!"
Triệu Nhậm Thành bật cười:
"Không lớn không nhỏ, gọi anh Triệu đi."
Trương Vân Khê phóng ánh mắt sắc lẹm về phía anh:
"Anh cứ đợi đấy. Nếu anh dám lừa tôi, tôi sẽ cuốn gói lên đây chiếm luôn nhà của anh."
Triệu Nhậm Thành điềm nhiên:
"Cũng được, tùy cô."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
