Ai cũng biết Triệu Hồng Cường là kẻ cục súc khét tiếng trong làng. Gã to con, to mồm lại nóng nảy. Lúc đánh nhau gã chẳng thèm phân biệt nam nữ. Đàn bà con gái trong làng hầu như không ai dám nói chuyện với gã vì sợ ăn đòn!
Lần trước Trương Vân Khê dám đe dọa Triệu Hồng Cường đã khiến mọi người kinh ngạc. Nhưng chuyện đó xuất phát từ việc gã thực sự đã làm chuyện tồi tệ với vợ cũ. Mọi người chỉ nghĩ gã chột dạ chứ chẳng ai tin gã sợ một cô thanh niên trí thức nhỏ bé.
Thế nhưng hôm nay, Trương Vân Khê đã thực sự giáng cho gã một bạt tai! Triệu Hồng Cường định đánh người lại bị cô mắng cho một trận. Đối mặt với cơn thịnh nộ của gã, cô không những chẳng chút sợ hãi mà còn đâm trúng tim đen. Cuối cùng gã vẫn không phản kháng thành công, chuyện này quả thực gây chấn động.
Hàng xóm láng giềng vội vàng loan tin đi khắp làng. Trương Vân Khê đánh Triệu Hồng Cường. Trời đất ơi, tin tức này lớn quá đi mất.
"Thanh niên trí thức Trương giỏi thật!"
"Cô thanh niên trí thức này đáo để quá."
"Chà, cô Trương này không đơn giản đâu."
"Cô ấy đối xử với Triệu Mặc tốt quá."
"Triệu Hồng Cường đúng là đồ tồi. Người ta giúp Triệu Mặc gọn gàng sạch sẽ, gã lại muốn phá đám."
"Gã đó không bằng cầm thú. Mọi người nhìn đứa con riêng của vợ gã xem, bị đánh rụng cả răng kia kìa."
……
Đám đông bàn tán xôn xao, không ít lời chỉ trích chĩa về phía Triệu Hồng Cường. Chẳng qua tiếng tăm của gã trong làng quá tệ, hễ uống say là quậy phá khiến ai nấy đều chán ghét.
Triệu Mặc được Trương Vân Khê dắt tay đi, cái đầu nhỏ cúi gập xuống.
"Dì nhỏ, cháu xin lỗi, bố cháu…"
"Cháu có làm gì sai đâu mà phải xin lỗi, bố cháu cũng chẳng làm gì được dì đâu, cháu đừng sợ. Một người đàn ông nếu chỉ biết to mồm, ngoài ra không làm nên trò trống gì lại còn thích bạo hành vợ con thì hắn chỉ là thứ rác rưởi. Chúng ta không việc gì phải sợ rác rưởi cả."
Nói xấu người cha trước mặt con trẻ là một hành vi rất thiếu chuẩn mực! Nhưng cha của Triệu Mặc căn bản không xứng làm người!
Do đó, Trương Vân Khê mắng chửi Triệu Hồng Cường mà chẳng mang chút gánh nặng tâm lý nào. Cô quay sang nghiêm túc dặn dò cô bé.
"Bây giờ cháu còn nhỏ, đối mặt với những kẻ to tiếng sẽ thấy sợ hãi là chuyện bình thường. Đợi cháu lớn lên sẽ không thế nữa. Chúng ta có lý nên không việc gì phải sợ."
"Nhỡ bố cháu lén đi đánh dì thì sao ạ?"
Nếu dì nhỏ vì cô bé mà bị đánh, Triệu Mặc thà rằng dì đừng quan tâm đến mình nữa.
"Dì có cách rồi." Trương Vân Khê mỉm cười đáp lời.
Chẳng phải Triệu Hồng Cường thích dùng bạo lực sao? Vậy thì cô sẽ… lấy bạo lực trị bạo lực!!!
"Hôm nay là ngày đầu tiên đi học, chúng ta phải vui vẻ lên chứ."
Trương Vân Khê dỗ dành đến khi cô bé nở nụ cười rồi mới ngồi xổm xuống vuốt lại tóc cho cô bé.
"Sau này chúng ta luyện chạy nhanh một chút. Đợi khi nào bố đánh cháu, cháu cứ chạy tới tìm dì, dì sẽ bảo vệ cháu."
Triệu Mặc chăm chú nhìn vào mắt Trương Vân Khê rồi gật đầu thật mạnh. Hôm nay khi dì nhỏ đứng chắn trước mặt, cô bé cũng nhận ra người cha ngông cuồng tự đại của mình hình như chẳng tài giỏi đến thế.
"Sao cậu lại mặc quần áo mới thế, sướng thật đấy."
Nhị Cẩu Tử sán lại gần, đôi mắt to tròn đánh giá bộ đồ mới của cô bé. Cậu nhóc gãi đầu, có phần hơi ngại ngùng.
"Triệu Mặc, cậu mặc thế này… trông giống con gái thật."
Triệu Mặc lườm cậu nhóc.
"Mình vốn dĩ là con gái mà."
"Nhưng mình coi cậu là anh em tốt. Bình thường quần áo cậu mặc còn rách và bẩn hơn cả mình, suốt ngày làm việc lấm lem bùn đất…" Nhị Cẩu Tử càng nói giọng càng nhỏ dần rồi cười trừ: "Học kỳ mới khí thế mới, chúng ta phải nỗ lực học tập để vươn lên làm phần tử tích cực nhé."
Triệu Mặc hừ nhẹ một tiếng.
Cả ba cùng nhau đến trường. Ở chính giữa dãy nhà cấp bốn gồm năm gian có treo một tấm biển gỗ viết chữ "Trường Tiểu học Đại đội nhà họ Triệu". Hôm nay là ngày khai giảng nên người qua lại khá đông. Đa phần toàn là trẻ con tự đi đến trường vì người lớn bận rộn làm việc.
Trương Vân Khê dắt Triệu Mặc vào tận trong trường. Nhị Cẩu Tử và Triệu Mặc ngồi cùng bàn. Cậu nhóc cứ đòi xem hộp bút và vở của cô bé, thế là hai đứa cãi nhau chí chóe.
Trương Vân Khê thấy vậy cũng mặc kệ không xen vào. Nhìn thấy một người phụ nữ dáng người tầm thước tết tóc đuôi sam bước vào cửa, cô lịch sự cất tiếng chào cô giáo rồi đi làm. Ra đến đồng, Đặng Đại Mỹ lén lút sán tới hỏi chuyện.
"Nghe nói cô đánh người hả?"
"Không có." Trương Vân Khê lắc đầu, đưa tay đấm đấm eo: "Cả ngày cắm cúi làm việc, eo tôi sắp gãy làm đôi rồi đây này."
"Tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy, có phải cô đánh Triệu Hồng Cường không?" Đặng Đại Mỹ gặng hỏi.
Trương Vân Khê gật đầu thừa nhận.
"Gã ta không phải con người."
"Trời đất quỷ thần ơi, gan cô to tày trời rồi, sao dám bạo gan thế hả? Cô không sợ gã đánh lại sao?"
"Vĩ nhân từng nói, chúng ta nên dọn sạch mọi tư tưởng hèn nhát nhu nhược trong nội bộ. Những quan điểm đề cao sức mạnh của kẻ thù mà hạ thấp sức mạnh của nhân dân đều là sai lầm."
"Tôi luôn mong muốn hòa bình. Nhưng chừng nào Triệu Hồng Cường chưa từ bỏ thói ngang ngược vô lý, tôi tuyệt đối không để yên! Là thanh niên thời đại mới, chúng ta phải dám đấu tranh, dám giành chiến thắng!"
Trương Vân Khê ngẩng cao đầu đối diện với ánh mặt trời, mang đúng dáng vẻ của một thanh niên hăng hái tích cực. Đặng Đại Mỹ thực sự bái phục, lên tiếng nhắc nhở.
"Dạo này cô chú ý một chút. Tên Triệu Hồng Cường đó hẹp hòi lắm. Chúng ta lại là thanh niên trí thức, rất dễ bị người địa phương chèn ép."
"Dù chuyện này Triệu Hồng Cường sai rõ mười mươi, nhưng cô dám ra tay với người địa phương thì đồng nghĩa với việc khiêu khích quyền uy của họ rồi. Chắc chắn sẽ có kẻ hùa theo Triệu Hồng Cường để gây khó dễ cho cô."
"Thời gian tới cô đi đâu tốt nhất nên gọi tôi hoặc Hiểu Hiểu đi cùng. Như vậy nếu bị nhắm vào thì ít nhất cũng có người chạy về báo tin nhờ đại đội trưởng giúp đỡ."
"Chị Đại Mỹ tốt với tôi quá, cảm ơn chị nhé."
Trương Vân Khê hôn gió với cô nàng. Đặng Đại Mỹ rùng mình ớn lạnh.
"Mẹ ơi, nổi hết cả da gà, gớm chết đi được."
Trương Vân Khê cười ngặt nghẽo. Cô bạn này đúng là không chịu nổi trêu đùa.
"Tôi ra ruộng của tôi đây, cô làm việc chăm chỉ vào." Đặng Đại Mỹ không chịu nổi sự sến súa này nên chuồn mất tăm.
Trương Vân Khê chống một tay ngang hông, cảm thấy buồn cười nhưng trong lòng lại ngập tràn ấm áp. Một khi cô đã dám đánh Triệu Hồng Cường thì làm gì có chuyện e sợ gã.
Vừa khom lưng tiếp tục nhổ lạc, Trương Vân Khê đã thấy Ngô Đông Lâm tiến lại gần với bộ dạng vênh váo tự đắc.
"Nghe nói cô đánh người hả, không sợ chết sao. Chỉ có thứ ngu ngốc như cô mới đi đắc tội Triệu Hồng Cường vì một đứa cháu gái chẳng thân thiết gì mấy."
"Đúng vậy. Tôi đâu có hèn nhát như anh, người nhà bị bắt nạt cũng dửng dưng đứng nhìn." Trương Vân Khê mỉm cười đáp trả: "Hai chữ 'nhu nhược' sinh ra để dành cho anh đấy."
"Cô khích tướng cũng vô dụng thôi. Nói chung tôi sẽ không bảo vệ cô đâu, tự mà lo liệu đi, đừng có đến cầu xin tôi."
Hôm nay Ngô Đông Lâm nghe đồn về sức mạnh của Triệu Hồng Cường nên sợ Trương Vân Khê khóc lóc van xin gã giúp đỡ. Gã vẫn phải sống ở đại đội nhà họ Triệu một thời gian dài. Gã không đời nào muốn vì một người theo đuổi mình mà rước họa vào thân.
Trương Vân Khê kinh ngạc đến cạn lời. Cô biết trên đời có những kẻ vô liêm sỉ, nhưng chẳng thể ngờ lại có kẻ mặt dày đến mức này.
"Không lo làm việc, tụ tập ở đây làm gì?" Triệu Nhậm Thành bước đến trước mặt hai người, khuôn mặt lạnh lùng cất giọng trầm thấp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

