Trương Vân Khê về đến ký túc xá nữ thanh niên trí thức. Đặng Đại Mỹ chăm chú nhìn đôi găng tay và chiếc mũ của cô.
"Chà, ở đâu ra vậy, thứ này hiếm lắm đấy."
"Nhờ Triệu Mặc tìm người quen trong làng mượn giúp, mất hai hào lận."
"Chậc, thế thì không rẻ đâu."
Ý định muốn có một đôi của Đặng Đại Mỹ lập tức tiêu tan, nhưng cô vẫn vuốt ve đôi găng tay khen ngợi.
"Đôi này hợp với cô lắm."
"Tôi cũng thấy vậy. Sắp tới phải đào khoai lang rồi, mệt mỏi lắm." Trương Vân Khê thở dài: "Bẻ ngô xong lại đến vụ thu hoạch mùa thu."
"Xong vụ thu là chẳng còn việc gì để làm đâu, người trong đại đội ai cũng tranh nhau làm đấy." Đặng Đại Mỹ đáp lời.
Áp lực của người nông dân thời nay rất lớn. Dù có đất phần trăm để trồng rau ăn, nhưng những khoản chi tiêu như cưới hỏi, xây nhà, nuôi con khôn lớn đều tốn kém bội phần. Nhất là những gia đình đông người, cả nhà chưa chắc đã có nổi một chiếc áo bông. Trời lạnh muốn ra ngoài đều phải mặc luân phiên nhau, thành ra người nông dân rất chăm chỉ, làm được việc gì là làm ngay.
Trương Vân Khê nghe vậy cũng thấy mong chờ. Cô mệt mỏi rã rời, ngày trước ở thời hiện đại thường xuyên mất ngủ, giờ cứ đặt lưng xuống là ngủ thiếp đi.
"Vậy đến lúc đó có thể nghỉ ngơi một chút rồi."
Cô lấy kim chỉ và vải vóc ra tiếp tục may áo cho trẻ con. Đặng Đại Mỹ nhìn cô, trong lòng bỗng ghen tị với Triệu Mặc, cô cũng muốn có một người dì như vậy.
Tay nghề của Trương Vân Khê khá tốt, đường kim mũi chỉ rất tỉ mỉ. May quần áo trẻ con không tốn quá nhiều thời gian. Giữa những lần kim đâm rách tay rồi lại lành, chớp mắt đã đến ngày cuối cùng của tháng Tám. Cô may xong một chiếc cặp sách nhỏ và một bộ quần áo mới.
Trương Vân Khê từ lâu đã muốn xử lý móng tay cho Triệu Mặc. Trước đó cô định tìm đồ bấm móng tay, thời đại này có bán, chỉ là người đại đội họ Triệu không dùng đến.
"Dạ."
Làn nước nóng hổi tưới lên người Triệu Mặc khiến trái tim cô bé cũng ấm áp lây. Dì nhỏ đối xử với cô bé thật sự quá tốt. Lần trước dì bảo chỉ cần cô bé vui vẻ hạnh phúc là được. Cô bé vốn chưa hiểu rõ câu nói đó, nhưng lúc này dường như đã lờ mờ nhận ra.
Trước lòng tốt của dì, cô bé không cần mang tâm lý gánh nặng. Cha và mẹ kế cho cô bé ăn một chút gì đó đều phải kể lể rất lâu. Họ bảo đối xử tốt với cô bé, đợi cô bé lớn lên phải báo đáp. Nhưng dì nhỏ vì cô bé mà bỏ công sức, dì luôn mỉm cười, vui vẻ. Dì thấy cô bé cười là mãn nguyện rồi, cứ như thể… cô bé xứng đáng được người khác yêu thương như vậy.
Triệu Mặc tắm xong liền mặc quần áo mới. Kiểu dáng quần áo là do Trương Vân Khê tìm lại trong ký ức của nguyên chủ, may theo mẫu áo mới nhất của bé gái trên thành phố. Trước ngực và sau lưng áo có đường may cắt ngang, phần thân rút nhún tạo nếp gấp nhỏ giúp dễ dàng vận động. Cổ áo may kiểu cổ tròn nhỏ, phần vải cắt ngang trước sau khi cắt được đo theo sọc thẳng của vải. Trông vừa đáng yêu, hoạt bát lại vô cùng tinh nghịch.
Triệu Mặc có phần ngượng ngùng.
"Cháu mặc trông đặc biệt quá."
"Dì thấy người thành phố may cho trẻ con thế nào thì may cho cháu như thế, đẹp biết bao." Trương Vân Khê bảo cô bé xoay một vòng, hài lòng gật gù: "Dì cắt tóc cho cháu nữa nhé."
Cô vào nhà lấy kéo và lược, cắt cho Triệu Mặc một kiểu tóc ngắn ngang tai theo gu thẩm mỹ của bản thân. Khuôn cằm của Triệu Mặc khá bằng phẳng, lông mày lộ rõ nét anh khí. Trước kia tóc cô bé tuy dài nhưng rối bời, giờ được tỉa tót lại trông vô cùng gọn gàng sảng khoái. Vốn là nữ chính trong sách, dung mạo Triệu Mặc tất nhiên không tệ. Diện thêm bộ quần áo dễ thương, trông cô bé tràn đầy linh khí và đáng yêu.
"Đẹp thật đấy." Đặng Đại Mỹ đứng xem Trương Vân Khê cắt tóc liền thốt lên kinh ngạc: "Cứ như đổi thành người khác vậy."
Trước đây là cô bé nhà quê lấm lem, giờ đã biến thành cô học sinh tiểu học tràn đầy năng lượng. Trương Vân Khê cầm chiếc gương của Hà Tiểu Tiểu cho cô bé soi.
"Cháu thấy sao?"
Triệu Mặc ngắm nhìn bản thân trong gương. Không còn mái tóc lòa xòa che khuất tầm nhìn, vầng trán đã lộ ra, ngoài việc da hơi đen thì mọi thứ đều ổn. Đối diện với ánh mắt của dì nhỏ và dì Đại Mỹ, cô bé hơi thẹn thùng.
"Đẹp lắm ạ."
"Thế là được rồi. Dì cắt móng tay cho cháu, xong xuôi thì về đi ngủ nhé." Trương Vân Khê nắm lấy đầu ngón tay cô bé, cẩn thận dùng kéo cắt: "Có đau không? Đau phải bảo dì nhé, biết chưa?"
"Không đau ạ."
Triệu Mặc cụp mắt, nhìn bàn tay trắng trẻo của dì nhỏ đặt cạnh bàn tay đen nhẻm của mình. Những chiếc móng tay cáu bẩn được dì tỉ mỉ cắt đi từng chút một, chẳng hề đau đớn mà chỉ lộ ra dáng vẻ sạch sẽ vốn có. Cô bé nhớ lại ngày xưa móng tay mọc dài, toàn phải ngâm nước cho mềm rồi ráng sức xé đứt. Làm thế rất dễ đâm vào phần thịt đầu ngón tay.
Hồi đó nhìn mẹ của các bạn cùng trang lứa cắt móng tay cho con, cô bé hâm mộ vô cùng. Cô bé thường ảo tưởng viễn cảnh mẹ kế đối xử tốt với mình. Dù mẹ kế hay chửi mắng nhưng thỉnh thoảng vẫn chịu quan tâm, vá áo cho cô bé. Triệu Mặc rất trân trọng điều đó. Chính vì thế, cô bé luôn ra sức lấy lòng mẹ kế, chăm chỉ làm việc vì không muốn bị bỏ rơi. Nhưng khoảnh khắc này, cô bé nhận ra tình yêu thương thực sự chẳng cần phải nịnh nọt mới có được.
"Dì nhỏ, cháu sẽ học hành chăm chỉ!"
Ánh mắt Triệu Mặc vô cùng kiên định. Trương Vân Khê hơi ngạc nhiên, chẳng biết cô bé đang nghĩ gì, chỉ mỉm cười gật đầu.
"Được thôi, Triệu Mặc nhà chúng ta chắc chắn sẽ học giỏi."
Triệu Mặc gật đầu thật mạnh. Cô bé thầm hạ quyết tâm phải học thật giỏi để thi đỗ trung cấp. Như vậy cô bé sẽ có công ăn việc làm. Cô bé muốn dì nhỏ được sống sung sướng. Lúc này cô bé cũng không biết việc học có khó hay không. Nhưng cô bé tự nhủ, học một lần không được thì mười lần, trăm lần kiểu gì cũng được. Cô bé phải trở thành niềm tự hào của dì nhỏ!
Móng tay cáu bẩn đều được cắt sạch. Trương Vân Khê nhìn cô bé gọn gàng sạch sẽ, lại đeo thêm cho cô bé chiếc cặp xách màu xanh đen. Trên cặp có may một mặt cười, bên trong đựng hộp bút, bút chì, cục tẩy và cuốn vở nhỏ. Đây là những thứ Triệu Mặc từng thấy dì nhỏ mua lần trước.
Nắm lấy quai cặp, Triệu Mặc nhìn Trương Vân Khê, mếu máo, nước mắt lã chã tuôn rơi. Cô bé nấc nghẹn, đôi vai run rẩy.
"Dì nhỏ…"
"Được rồi, đừng khóc." Trương Vân Khê lau nước mắt cho cô bé: "Ngày mai dì đưa cháu đi học, chịu không?"
"Dạ chịu!" Triệu Mặc lập tức đồng ý.
Trương Vân Khê dắt cô bé ra cửa, nhìn cô bé khuất dần trong ánh hoàng hôn. Cô bé cứ bước ba bước lại quay đầu nhìn, liên tục vẫy tay với dì, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ nụ cười.
Đặng Đại Mỹ đứng đằng sau lên tiếng.
"Cô đối xử với con bé tốt quá, sau này kết hôn thì tính sao? Đàn ông chắc chắn không muốn cô dắt theo cháu gái đâu."
"Vậy thì bảo anh ta cút đi!"
Đàn ông mà muốn ngăn cản cô đối xử tốt với Triệu Mặc ư? Biến ra chỗ khác chơi. Trương Vân Khê nhìn bóng dáng nhỏ bé khuất sau khúc quanh, nói tiếp.
"Triệu Mặc chưa bao giờ là gánh nặng của tôi. Con bé thông minh lanh lợi, lương thiện dũng cảm. Trở thành dì của con bé là niềm vinh hạnh của tôi."
Đặng Đại Mỹ không hiểu nổi. Cô luôn nghĩ mẹ ruột chưa chắc đã đối xử tốt với con cái như vậy. Giống như cô… từ bé đến lớn chẳng có lấy một bộ quần áo mới, toàn mặc lại đồ cũ của các anh cộc đi.
Đâu chỉ có Đặng Đại Mỹ ghen tị. Triệu Mặc để kiểu tóc mới, diện bộ quần áo mẫu mã mới lạ, mang chiếc cặp xách mới tinh, nháy mắt trở thành tâm điểm của cả làng.
Thời đại này trẻ con làm gì có tư cách mặc quần áo mới, trừ phi là con một của cả nhà. Nhưng Triệu Mặc đã trở thành ngoại lệ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

